Bình luận nhanh 6

An Ngoc12/06/2023 10:21
Thật là một câu chuyện tình quá lãng mạn !
Joseph Thanh Nguyen09/10/2022 10:22
Bài thơ cuối cùng là TTKh trách "...trách ai rao bán bài thơ Đan áo ..cho người đời thóc mách xem" vì vậy bài thơ cuối cùng là lời tiễn biệt với người rao bán thơ Đan áo.
Đỗ Minh Hoàng14/03/2021 22:08
Thâm Tâm lại đem lòng mình cho thiên hạ để đổi hư vinh.
Tuyet Mai15/03/2020 21:34
Sai ? Nên phải lặng im âm thầm Tại sai nên phải ....biết ....đành thôi Tội ? Vì tôi người lỡ duyên đầu ? Đau ? vì tìm không được người đi Vì tôi ? Kẻ ra đi chẳng về Vì tôi ? Người lỗi một lời thề ? Khổ…
Trần Thanh Lam14/03/2020 17:14
Lục bình trôi mang nỗi sầu vương Tha hương mới biết cảnh đoạn trường Hoa sim thương nhớ người con gái Sai câu thề .... sai lời ước hẹn Chẳng vẹn duyên đầu bởi do ai Hái nhánh bằng lăng cài mái tóc Ai dặn…
Phuong Ta15/01/2020 20:09
Đọc bài này xong tôi có cảm giác không phải do T T Kh viết. Trình độ viết kém xa so với "Hai sắc hoa ti gôn"/

Anh ạ, tháng ngày xa quá nhỉ?
Một mùa thu cũ, một lòng đau...
Ba năm ví biết anh còn nhớ,
Em đã câm lời, có nói đâu!

Đã lỡ, thôi rồi! Chuyện biệt ly,
Càng khơi càng thấy luỵ từng khi.
Trách ai mang cánh “ti-gôn” ấy,
Mà viết tình em, được ích gì?

Chỉ có ba người đã đọc riêng,
Bài thơ “đan áo” của chồng em.
Bài thơ “đan áo” nay rao bán,
Cho khắp người đời thóc mách xem...

Là giết đời nhau đấy, biết không?
...Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung,
Giận anh, em viết dòng dư lệ,
Là chút dư hương: điệu cuối cùng!

Từ nay, anh hãy bán thơ anh,
Còn để yên tôi với một mình,
Những cánh hoa lòng, hừ! đã ghét,
Thì đem mà đổi lấy hư vinh.

Ngang trái đời hoa đã úa rồi,
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi...
Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp,
Đi nhớ người không muốn nhớ lời!

Tôi oán hờn anh, mỗi phút giây,
Tôi run sợ viết, bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôi... chết
Đêm hỡi! làm sao tối thế này?

Năm lại năm qua cứ muốn yên
Mà phương ngoài gió chẳng làm quên;
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín,
Lại chính là anh? anh của em!

Tôi biết làm sao được hỡi trời?
Giận anh, không nỡ! Nhớ không thôi!
Mưa buồn, mưa hắt, trong lòng ướt...
Sợ quá đi, anh... “có một người”!...


Về xuất xứ của bài thơ, xin xem các bình luận trong phần tác giả T.T.Kh.

[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Buồn thay...

Đọc bài này xong tôi thấy đau lòng quá trời! Thật tội cho người con gái. Xót xa cho một mối tình buồn.


94.56
Trả lời
Ảnh đại diện

Chán...

Tôi nghĩ nên tìm hiểu kỹ một chút, ở bài thơ này mà đăng bản nhạc "Bài Thơ Cuối Cùng" của tác giả "Hoàng Thi Thơ" là sai. Đúng nên đăng bản "Bài Thơ Cuối Cùng" do "Kim Khánh" phổ nhạc và do cô ca sĩ "Băng Châu" hát trong tape "Thuơng Ca 4" mới nói lên cái sự đau buồn tâm sự của bài thơ được....


44.75
Trả lời