Thơ » Trung Quốc » Tam Quốc » Tào Tháo
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 20:27
古公亶甫,
積德垂仁。
思弘一道,
哲王於豳。
太伯仲雍,
王德之仁。
行施百世,
斷髪文身。
伯夷叔齊,
古之遺賢。
讓國不用,
餓殂首山。
智哉山甫,
相彼宣王。
何用杜伯,
累我聖賢。
齊桓之霸,
賴得仲父。
後任豎刁,
蟲流出戶。
晏子平仲,
積德兼仁。
與世沈德,
未必思命。
仲尼之世,
主國為君。
隨制飲酒,
揚波使官。
Cổ Công Đản Phủ,
Tích đức thuỳ nhân.
Tư hoằng nhất đạo,
Triết vương ư Bân.
Thái Bá, Trọng Ung,
Vương đức chi nhân.
Hành thi bách thế,
Đoạn phát văn thân.
Bá Di, Thúc Tề,
Cổ chi di hiền.
Nhượng quốc bất dụng,
Ngạ tồ Thú sơn.
Trí tai Sơn Phủ,
Tướng bỉ Tuyên Vương.
Hà dụng Đỗ Bá,
Luỵ ngã thánh hiền.
Tề Hoàn chi bá,
Lại đắc Trọng Phụ.
Hậu nhậm Thụ Điêu,
Trùng lưu xuất hộ.
Án Tử Bình Trọng,
Tích đức kiêm nhân.
Dữ thế trầm đức,
Vị tất tư mệnh.
Trọng Ni chi thế,
Chủ quốc vi quân.
Tuỳ chế ẩm tửu,
Dương ba sử quan.
Cổ Công Đản Phủ,
Tích tụ đức độ và ban phát lòng nhân.
Muốn mở rộng một con đường đạo nghĩa,
Làm vị vua sáng suốt coi trị ở đất Bân.
Thái Bá và Trọng Ung,
Mang trọn lòng nhân đức của hàng vương giả.
Tấm gương nhường ngôi được lưu truyền trăm đời,
Trốn xuống phương nam cắt tóc xăm mình để nhường ngôi.
Bá Di và Thúc Tề,
Là những bậc hiền sĩ thời cổ còn sót lại.
Nhường ngôi không làm vua, cũng chẳng chịu làm thần nhà Chu,
Nhịn ăn cho đến chết đói ở núi Thú Dương.
Trí tuệ thay Doãn Sơn Phủ,
Làm tướng quốc phò trợ vua Chu Tuyên Vương.
Cần chi sát hại kẻ như Đỗ Bá,
Làm tổn hại đến danh tiếng bậc thánh hiền.
Sự nghiệp xưng bá của Tề Hoàn Công,
Nhờ cậy vào Trọng Phụ.
Về sau lại tin dùng kẻ nịnh thần Thụ Điêu,
[Khi chết bị nhốt, xác thối] dòi bò cả ra ngoài cửa.
Án Tử tên tự Bình Trọng,
Vừa tích tụ đức độ vừa giữ lòng nhân.
Cùng đời giấu kín nếp đức thanh cao,
Chưa hẳn đã bận lòng suy nghĩ về số mệnh.
Đến thời của Khổng Tử,
Coi việc nước, đạo làm quân vương là trọng.
Theo đúng lễ chế mà uống rượu,
Nương theo sóng đời mà ra làm quan gánh vác sự nghiệp.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Cổ Công Đản Phủ,
Tích đức để nhân.
Mở rộng đạo nghĩa,
Vua sáng đất Bân.
Thái Bác, Trọng Ung,
Vương giả đức nhân.
Trăm đời noi dấu,
Trốn xuống phương nam.
Bá Di, Thúc Tề,
Hiền xưa sót lại.
Nhường ngôi chẳng làm,
Thú Dương chết đói.
Sơn Phủ trí tài,
Giúp Tuyên Vương trị.
Sao hại Đỗ Bá,
Luỵ hiền tổn trí?
Tề Hoàn xưng bá,
Cậy nhờ Trọng Phụ.
Sau dùng Thụ Điêu,
Dòi bò ra cửa.
Án Tử Bình Trọng,
Tích đức lòng nhân.
Cùng đời giấu đức,
Mệnh trời chẳng phân.
Khổng Tử thời ấy,
Coi trọng hiền quân.
Theo lễ uống rượu,
Nương đời nghiệp quan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.