Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ответ

Старушка милая,
Живи, как ты живешь.
Я нежно чувствую
Твою любовь и память.
Но только ты
Ни капли не поймешь -
Чем я живу
И чем я в мире занят.

Теперь у вас зима.
И лунными ночами,
Я знаю, ты
Помыслишь не одна,
Как будто кто
Черемуху качает
И осыпает
Снегом у окна.

Родимая!
Ну как заснуть в метель?
В трубе так жалобно
И так протяжно стонет.
Захочешь лечь,
Но видишь не постель,
А узкий гроб
И - что тебя хоронят.

Так будто тысяча
Гнусавейших дьячков,
Поет она плакидой -
Сволочь-вьюга!
И снег ложится
Вроде пятачков,
И нет за гробом
Ни жены, ни друга!

Я более всего
Весну люблю.
Люблю разлив
Стремительным потоком,
Где каждой щепке,
Словно кораблю,
Такой простор,
Что не окинешь оком.

Но ту весну,
Которую люблю,
Я революцией великой
Называю!
И лишь о ней
Страдаю и скорблю,
Ее одну
Я жду и призываю!

Но эта пакость -
Хладная планета!
Ее и Солнцем-Лениным
Пока не растопить!
Вот потому
С больной душой поэта
Пошел скандалить я,
Озорничать и пить.

Но время будет,
Милая, родная!
Она придет, желанная пора!
Недаром мы
Присели у орудий:
Тот сел у пушки,
Этот - у пера.

Забудь про деньги ты,
Забудь про все.
Какая гибель?!
Ты ли это, ты ли?
Ведь не корова я,
Не лошадь, не осел,
Чтобы меня
Из стойла выводили!

Я выйду сам,
Когда настанет срок,
Когда пальнуть
Придется по планете,
И, воротясь,
Тебе куплю платок,
Ну, а отцу
Куплю я штуки эти.

Пока ж - идет метель,
И тысячей дьячков
Поет она плакидой -
Сволочь-вьюга.
И снег ложится
Вроде пятачков,
И нет за гробом
Ни жены, ни друга.


1924

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Thiết

Mẹ yêu quí của con
Mẹ hãy sống như vẫn sống.
Con cảm nhận được rằng
Ký ức và tình yêu của mẹ
Nhưng mà chỉ có một điều
Mẹ không hề hiểu
Con đang làm gì
Và sống ra sao.

Bây giờ chỗ mẹ mùa đông
Và những đêm trăng
Con biết rằng mẹ
Suy nghĩ không chỉ một mình
Mà dường như có ai đấy
Đang rung cây anh đào dại
Rồi rắc tuyết vương vãi
Lên cửa sổ nhà mình.

Mẹ kính yêu!
Làm sao mẹ ngủ được trong bão tuyết?
Khi mà trong ống khói nhà mình
Có tiếng rên dài và ai oán
Mẹ muốn nằm
Nhưng nhìn thấy không phải chiếu chăn
Mà chiếc quan tài hẹp
Và người ta sắp sửa chôn mình.

Dường như cả một nghìn
Ông từ bằng giọng mũi
Đang khóc than
Rủa nguyền bão tuyết!
Và tuyết dồn lên
Thành đống như ngôi mộ
Và ở bên kia đó
Chẳng vợ con, chẳng bạn bè.

Hơn tất cả
Con yêu mùa xuân
Và yêu nơi nước chảy
Mạnh mẽ thành dòng
Nơi mà mỗi thanh gỗ nhỏ
Giống như một con tàu
Trước cảnh mênh mông như thế
Con mắt chẳng cần phóng về đâu.

Nhưng cái mùa xuân
Mà con yêu đấy
Là một cuộc cách mạng vĩ đại
Mà con vẫn gọi tên!
Chỉ về mùa xuân này
Mà con khổ đau một nỗi
Chỉ một mùa xuân này
Con đợi chờ và kêu gọi!

Chứ điều ghê tởm này
Là một hành tinh lạnh!
Và cho đến một ngày
Mặt trời – Lênin chưa tan biến!
Chính vì điều này
Mà với tâm hồn thi sĩ
Con ra đi gây sự
Rồi uống rượu, đập phá ngang tàng.

Nhưng rồi sẽ đến một thời gian
Mẹ yêu thương ạ!
Thời mong đợi!
Không phải ngẫu nhiên mà tất cả
Đều có vũ khí trong tay:
Một người kia – cầm súng, cầm cày
Còn một người này – cầm bút.

Mẹ hãy quên chuyện tiền bạc
Tất cả hãy quên đi
Đâu đã đến nỗi gì
Cứ làm như cái chết
Vì con đâu phải con bò
Hay con lừa, con ngựa
Để cho người ta
Xâu mũi dắt đi!

Con sẽ tự mình
Khi thời gian đến
Khi mà tiếng súng
Vang lên khắp hành tinh
Thì con sẽ trở về
Mua cho mẹ chiếc khăn
Và sẽ mua cho bố
Những thứ mà bố cần.

Chứ bây giờ đang bão tuyết
Như nghìn ông từ giọng mũi
Đang khóc than
Rủa nguyền bão tuyết.
Và tuyết dồn lên
Thành đống như ngôi mộ
Và ở bên kia đó
Chẳng vợ con, chẳng bạn bè.


12.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Phương

Mẹ già yêu quý của con,
Hãy cứ sống, như mẹ từng sống nhé.
Con cảm nhận tình yêu dịu dàng
Và nỗi nhớ vô vàn của mẹ.
Nhưng mẹ ơi,
Mẹ chẳng hiểu chút nào -
Con đã sống ra sao
Và đã làm gì nơi trần thế.

Giờ ở quê nhà đang độ mùa đông,
Những đêm trăng sáng,
Con biết dưới trời tuyết trắng,
Mẹ không đơn độc suy tư,
Có ai đó, dường như
Đang lay cây anh đào dại,
Và rắc tuyết bên cửa sổ nhà mình nhẫn nại.

Mẹ thân yêu!
Làm sao Người có thể ngủ dưới trời bão tuyết?
Khi trong ống khói có tiếng rên thảm thiết
Giọng than van, ai oán kéo dài.
Mẹ muốn nằm vì mệt mỏi quá rồi,
Nhưng giường đâu chẳng thấy,
Mà chỉ có một chiếc quan tài
Và - người ta khâm liệm mẹ trong ấy.

Như thể có cả ngàn
Ông thầy cúng cất giọng mũi khó chịu,
Mụ bão tuyết lưu manh
Đang đọc kinh cầu hồn cho mẹ!
Và tuyết
Như những đồng xu rơi nhẹ,
Và phía sau quan tài
Không thấy vợ, chẳng bạn bè đến dự!

Con yêu mùa xuân
Hơn bất cứ điều gì từng biết.
Yêu trận lụt với dòng nước xiết,
Chỉ mỗi mảnh gỗ vỡ thôi cũng hoá một con tàu,
Không gian bao la giới hạn chẳng thấy đâu.

Nhưng mùa xuân mà con hằng yêu,
Con gọi là cuộc cách mạng vĩ đại!
Chỉ về nó con đau khổ nhường nào,
Chỉ riêng nó
Con chờ đợi và cầu khẩn mãi!

Nhưng cái thứ tồi tệ -
Hành tinh lạnh lẽo này!
Dẫu có đến ba trăm mặt trời
Cũng không sưởi ấm nổi!
Đó là lý do với tâm hồn bệnh hoạn của một nhà thơ
Con đã đi uống rượu, làm càn và phá rối.

Nhưng mẹ quý yêu ơi,
Thời gian sẽ đến!
Nó sẽ đến, thời khắc hằng mong muốn!
Chẳng phải ngẫu nhiên, bên vũ khí có chúng con đây:
Kẻ trên mâm pháo,
Người cầm giấy bút trong tay.

Quên chuyện tiền nong đi,
Mẹ ơi, hãy quên mọi thứ,
Cái chết của ai kia?!
Lẽ nào là mẹ?
Con chẳng phải là bò,
Cũng không phải ngựa, lừa
Để bị dắt ra khỏi chuồng dễ thế.

Con sẽ tự bước ra
Khi thời cơ đến,
Khi cần phải bắn
Vào hành tinh này.
Và khi trở về con sẽ mua:
Cho mẹ một chiếc khăn quàng cổ,
Và một số thứ cần cho bố.

Còn lúc này đây bão tuyết vẫn hoành hành.
Với giọng mũi khê nồng của ngàn ông thầy cúng
Mụ bão tuyết lưu manh
Vẫn đang đọc kinh cầu hồn cho mẹ!
Và tuyết
Như những đồng xu rơi nhẹ,
Và phía sau quan tài
Không có vợ, chẳng bạn bè đến dự!


Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Trả lời