Thơ » Pháp » Pierre de Ronsard
Đăng bởi ngo_ai_nee vào 15/09/2007 05:37
Ah, belle liberté, qui me servois d’escorte,
Quand le pied me portoit où libre je voulois!
Ah, que je te regrette! helas, combien de fois
Ay-je rompu le joug, que malgré moy je porte!
Puis je l’ay r’attaché, estant nay de la sorte,
Que sans aimer je suis et du plomb, et du bois:
Quand je suis amoureux, j’ay l’esprit et la vois,
L’invention meilleure, et la Muse plus forte.
Il me faut donc aimer pour avoir bon esprit,
Afin de concevoir des enfans par escrit,
Pour allonger mon nom aux depens de ma peine.
Quel sujet plus fertil sçauroy-je mieux choisir
Que le sujet qui fut d’Homere le plaisir,
Ceste toute divine et vertueuse Heleine?
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi ngo_ai_nee ngày 15/09/2007 05:37
Chia tay em tôi ngơ ngẩn làm sao
Trên cổ tôi ai đặt vào gánh nặng
Dù tôi cố hết sức ra tôi quẳng
Nhưng thiên nhiên người lại lấy đặt vào.
Thiếu tình yêu – tôi tấm vải nát nhàu
Chỉ yêu vào tôi thấy người khoẻ mạnh
Lòng rộn ràng và nàng thơ lại đến
Lại xôn xao những ý nghĩ trong đầu.
Nguồn cảm hứng cho Ronsard sáng tạo
Sẽ còn mãi đến muôn đời con cháu
Thề có trời, tôi chỉ hát về em!
Gương từ xưa người đời mãi không quên
Sắc đẹp và phẩm hạnh của Helène(*)
Từng cảm hứng cho Hôme sáng tạo.
Gửi bởi Quangnhat ngày 09/07/2011 01:35
Có 1 người thích
Ah, belle liberté, qui me servois d'escorte...
Ah, belle liberté, qui me servois d'escorte,
Quand le pied me portoit où libre je voulois !
Ah, que je te regrette ! helas, combien de fois
Ay-je rompu le joug, que malgré moy je porte !
Puis je l'ay r'attaché, estant nay de la sorte,
Que sans aimer je suis et du plomb, et du bois :
Quand je suis amoureux, j'ay l'esprit et la vois,
L'invention meilleure, et la Muse plus forte.
Il me faut donc aimer pour avoir bon esprit,
Afin de concevoir des enfans par escrit,
Pour allonger mon nom aux depens de ma peine.
Quel sujet plus fertil sçauroy-je mieux choisir
Que le sujet qui fut d'Homere le plaisir,
Ceste toute divine et vertueuse Heleine?
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày 29/06/2026 06:22
Ôi tự do, người bạn đường đẹp đẽ,
Thuở chân đi muôn lối định tự lòng!
Ta nuối tiếc, than ôi, bao cay đắng,
Đã bao lần tháo bỏ chiếc cùm gông!
Rồi lại buộc, bởi sinh ra đã thế,
Chẳng yêu đương, ta hoá gỗ, hoá chì:
Chỉ khi yêu, hồn và giọng mới về,
Thơ mạnh mẽ, sức khơi nguồn bén nhạy.
Phải yêu thôi để trí từ bừng thức,
Để sinh ra những đứa trẻ trên trang,
Cho danh tiếng vượt thời gian năm tháng,
Dẫu đổi bằng bao khổ luỵ tâm can.
Tìm đâu ra đề tài màu mỡ hơn,
Từng sưởi ấm hồn Homer thuở trước?
Ngoài nàng Hélène, nữ thần đầy đức hạnh,
Người khiến ta dâng hiến cả linh hồn?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.