Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Thuỵ Kha
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 20/11/2025 12:13
Không có lời nào rõ bằng cái nhìn
Bức tường đạn găm lỗ chỗ
Đất cát dưới chân nắng nằm mắt mở
Vết chém thân cây nhựa đọng thâm
Vẫn còn đây Quảng Trị Cổ Thành
Trời bâng khuâng mây bạc
Gạch vụn ngổn ngang ngổn ngang đổ nát
Hố bom hun hút vết thương
Đo trên bản đồ hơn cây số vuông
Mà gặp ở đây tan tành bao miền đất
Nhưng nơi nào? Nơi nào đau nhất
Để suốt đời tôi không gặp lại Cổ Thành
Để suốt đời tôi không gặp lại các anh
Một mùa hè nung nấu
Mùa hè ấy gạch chảy ra như máu
Máu các anh che chở những căn nhà
Em làm chi? em xếp gạch đằng xa
Em ghép lại mặt trời mùa hè ấy
Hay rưng rưng tay nâng dòng máu chảy
Có nghe dĩ vãng dội về?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.