Cuồng ẩn Nguyễn thiếp quả là bậc thầy của thiên hạ.chỉ một câu nói với quang trung nguyễn huệ mà dấy nỗi cơ đồ
Nước Nam ta thời nào cũng có người hiền,tài năng xuất chúng khiến hậu thế phải nghiêng mình thán phục
Đã trót lên đèo, phải xuống đèo Tay không mình tưởng đã cheo leo Thương thay thiên hạ người gồng gánh Tháng lọn ngày thâu chỉ những trèo!
Vào khoảng đầu năm 1803, Gia Long cũng có cho mời người hiền Nguyễn Thiếp vào Phú Xuân để hỏi việc nước và ngỏ ý trao cho ông một chức tước gì đó. Đã ngoài 80, Nguyễn Thiếp đành phải trèo đèo lội suối vào tận đất Thuận Hoá (Huế) cho Gia Long hỏi chuyện nhưng cương quyết từ chối bổng lộc vinh hoa. Trên đường về, khi đi ngang núi Luỹ Sơn ở đèo Ngang, ông có cảm đề bài thơ này.
Bình luận nhanh 2
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.