Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Mà đâu phải cứ là chàng trai dẻo miệng,
Suốt tháng ngày gieo mãi những lời hay,
Mới được gọi là người mang hồn thi sĩ,
Sống giữa cuộc đời bằng mộng tưởng mê say.
Mà đâu phải cứ ai yêu văn với chữ,
Là trong lòng chỉ có những vần thơ,
Bởi thi sĩ cũng mang bao nỗi nhớ,
Giấu tâm tư sau ánh mắt mộng mơ.
Bản thân tôi vốn ít lời, trầm lặng,
Chẳng quen cười, chẳng khéo để nói ra,
Chỉ âm thầm gửi lòng mình qua chữ,
Để từng câu thay tiếng nói thật thà.
Có những đêm ngồi nhìn trời lặng gió,
Nghe thời gian chậm rãi bước qua thềm,
Lòng chợt hoá thành muôn ngàn con chữ,
Viết vu vơ rồi thức mãi trong đêm.
Tôi không giỏi để làm người văn vẻ,
Cũng chẳng tài như bao kẻ nổi danh,
Nhưng câu chữ luôn đầy trong suy nghĩ,
Tựa dòng sông cứ chảy mãi âm thầm.
Muốn nói mãi những điều chưa kịp nói,
Muốn viết hoài những cảm xúc chơi vơi,
Bởi trong lòng mang một trời tâm sự,
Nên vần thơ cứ theo mãi cuộc đời.
Có đôi lúc thấy lòng mình bé nhỏ,
Giữa nhân gian rộng lớn với bộn bề,
Nhưng thơ ca như ngọn đèn lặng lẽ,
Soi tâm hồn qua những lúc tái tê.
Người ngoài thấy tôi bình yên ít nói,
Nào biết rằng giông bão ở trong tim,
Bao cảm xúc chưa một lần gọi tên được,
Đành gửi vào từng nét mực lặng im.
Thi sĩ đâu chỉ là người làm thơ đẹp,
Hay viết nên những câu chữ mỹ miều,
Mà là kẻ biết đau cùng cảm xúc,
Biết yêu đời dù cuộc sống cô liêu.
Và có lẽ đời tôi là như thế,
Mang tâm hồn đi lạc giữa văn chương,
Dẫu không thể trở thành người nổi tiếng,
Vẫn yêu thơ bằng tất cả chân phương.
Mai sau nữa, nếu một ngày tóc bạc,
Ngồi lặng nhìn năm tháng đã trôi qua,
Tôi vẫn muốn giữ cho mình một góc nhỏ,
Để tâm hồn còn được sống cùng thơ ca.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.