Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 22/02/2026 00:40, số lượt xem: 82

Sau ngày Tết, ta trở lại với cuộc sống bình thường
Những con đường quen bỗng chốc đông hơn, vội vã
Tiếng xe cộ chen nhau như nhịp thở của phố phường
Ta lại đi học, đi làm, mang theo bao dự định cũ

Những ngày Tết ấy, tưởng như vừa mới hôm qua
Mùi bánh chưng còn vương nơi góc bếp
Câu chúc đầu năm vẫn còn ấm trên môi
Mà thời gian đã lặng lẽ trôi đi không níu lại

Có lẽ, những ngày sum vầy là đã đủ
Cho một vòng quay của năm tháng bộn bề
Nhưng lòng ta vẫn cứ chấp niệm hoài một điều giản dị:
“Xuân đến – Xuân đi – Xuân lại về...”

Xuân đến, lòng ta bỗng hoá thành cơn gió nhẹ
Phơi phới bay qua từng ngõ nhỏ thân quen
Tiếng cười vang như chưa từng biết mỏi
Mắt ai cũng ánh lên một niềm tin

Xuân đi rồi, lòng ta chợt lắng xuống
Như mặt hồ thôi gợn sóng sau cơn vui
Những nhộn nhịp lùi xa, chỉ còn lại khoảng trống
Và chút buồn len lỏi giữa những ngày thường

Rồi xuân lại về, mang theo vòng quay bất tận
Đánh thức trong ta những hy vọng chưa nguôi
Như một lời hẹn không bao giờ thất lạc
Giữa cuộc đời đầy biến động, đổi thay

Xuân đi rồi, những đứa con lại rời xa mái nhà
Bước chân vội vàng trên những chuyến xe ngược gió
Thành phố gọi tên bằng những ước mơ chưa trọn
Còn quê nhà lặng lẽ giữ lại những yêu thương

Những giọt nước mắt trước giờ chia tay
Rơi nhẹ như mưa đầu mùa không báo trước
Có thể vài ngày, nỗi buồn rồi cũng dịu
Nhưng có những khoảng trống chẳng dễ lấp đầy

Người ra đi mang theo nỗi nhớ
Người ở lại ôm trọn cả cô đơn
Bữa cơm thiếu tiếng cười bỗng trở nên lặng lẽ
Mẹ nhìn ra ngõ, cha lặng im không nói

Những cuộc gọi vội vàng giữa bộn bề công việc
Chỉ đủ để hỏi nhau một câu: “Con vẫn ổn mà”
Nhưng đằng sau là bao điều chưa kịp nói
Là nỗi nhớ dài hơn cả những ngày xa

Hẹn xuân năm sau…
Lại trở về trong vòng tay thân thuộc
Vẫn là mái nhà, vẫn là bữa cơm ấm
Vẫn là tiếng cười lấp đầy những khoảng trống thời gian

Có lẽ đó là quy luật của đời người
Đi – trở lại, xa – rồi sum họp
Như mùa xuân cứ đi rồi lại đến
Như yêu thương chẳng bao giờ mất đi

Sau ngày Tết, ta lại bắt đầu từ những điều giản dị
Nhưng trong tim vẫn giữ một mùa xuân
Để giữa những ngày dài tất bật
Ta vẫn biết mình đang sống – và đang chờ.

0h - 0h40p, ngày 22 tháng 2 năm 2026