Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 23:05, số lượt xem: 16

Thơ của tôi có những vần mây trắng,
Lững lờ trôi qua những tháng năm lành.
Thơ của tôi có những khoảng trời xanh,
Trong veo như giấc mơ chưa từng vẩn đục.

Mỗi bài thơ là một câu chuyện nhỏ,
Mỗi câu thơ là một nhịp đập riêng mang.
Có niềm vui đi qua như gió sớm,
Có nỗi buồn lặng lẽ khuất sau hàng cây.

Tôi gửi hồn mình vào từng con chữ,
Gửi một phần đời trên những trang thơ.
Những điều nói được và chưa từng nói được,
Đều âm thầm neo đậu giữa vần câu.

Có lúc xa thơ vẫn thương, vẫn nhớ,
Nhớ những đêm dài thức cùng trang giấy trắng.
Bởi yêu thơ như yêu một người tri kỷ,
Lặng lẽ bên mình qua bão nổi, mưa sa.

Tôi gửi đời cho thơ, thơ giữ lại,
Những vui buồn, những trăn trở nhân sinh.
Thơ không giải đáp hết muôn điều của cuộc sống,
Nhưng giúp lòng người rộng mở để yêu thương.

Thơ của tôi vẫn nhẹ như mây trắng,
Vẫn dịu dàng như khoảng trời xanh cao.
Dưới tán dừa nghiêng bóng chiều thanh thản,
Dòng sông quê còn mát một màu trong.

Có hàng cây đứng lặng cùng năm tháng,
Có tiếng chim gọi nắng giữa ban mai.
Có mặt đất âm thầm nuôi sự sống,
Có bầu trời ôm lấy những cánh bay.

Nhưng đôi khi thơ muốn đi xa hơn,
Vượt khỏi những điều mắt thấy thường ngày.
Bởi cuộc sống không chỉ là cảm xúc,
Mà còn là suy tư trước lẽ đúng sai.

Mỗi con chữ cũng mang phần trách nhiệm,
Trước con người, trước thời cuộc đang trôi.
Thơ không đứng ngoài những điều cần nói,
Dẫu khởi đầu từ một khoảng trời xanh.

Và rồi trở về căn phòng quen thuộc,
Vẫn bốn góc tường lặng lẽ như xưa.
Một chiếc bàn, một chiếc ghế đơn sơ,
Một tập giấy trắng nằm chờ ý nghĩ.

Không hào nhoáng, không điều gì kỳ vĩ,
Chỉ có lòng mình đối diện lòng mình.
Viết điều nghĩ, điều tin và điều sống,
Gom tháng năm thành những vệt chữ lành.

Thơ tôi đó, giản đơn mà bền bỉ,
Như mây trắng còn trôi giữa trời xanh.
Dẫu mai này thời gian đi rất vội,
Tôi vẫn gửi đời mình ở trong thơ.

Và nếu có ai vô tình đọc được,
Xin cứ xem như một cuộc chuyện trò.
Bởi thơ trước hết là tấm lòng chân thật,
Mây vẫn trắng, và trời vẫn mãi xanh.