Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

54.20
Đăng ngày 13/01/2026 00:31, số lượt xem: 239

Sáng nay soi gương,
chợt thấy mình lạ lẫm
vài sợi nhỏ li ti
lạc lõng giữa xuân thì
hoá ra thời gian chẳng hề đi
mà cứ âm thầm
nhuộm trắng...

Cả một đời cứ mải miết đa đoan
Tiếng cơm áo ghì sát vai nặng trĩu
Những đêm dài thức cùng trang giấy thiếu
Lo việc chưa xong,
lo dự tính chưa thành.

Ngày xưa tóc vốn mượt và xanh
Như ước mơ thuở bắt đầu lập nghiệp
Giờ bụi bặm
đường đời cuốn ta đi mải miết
Tóc bạc rồi,
mà tay trắng hoàn tay?

Ta tự hỏi mình:
Đã có gì hôm nay?
Hay chỉ là những bước chân vội vã
Giữa dòng đời
ngược xuôi đầy sỏi đá
Chưa kịp dừng
sao đã ráng chiều rơi.

Sợi tóc ta
như mảnh ghép của đất trời
Theo tuổi trẻ đã lùi xa tầm mắt
Những lo âu
làm lòng thêm thắt chặt
Chảy xuống mái đầu thành muối trắng
tinh khôi.