Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục II » Ngày nắng cho hoa
Giữa dòng đời, có những lời cay đắng buông ra
Lòng tự vấn, đau thắt từng nhịp thở
Buồn trầm tích, lặng chìm trong thinh lặng
Cuộc chiến nội tâm lại trỗi dậy từng cơn
Giữa nỗi buồn, biết gửi niềm tin về đâu?
Ôi! Nỗi buồn như tảng đá ngàn cân
Đè nặng hồn ta, nghiền nát từng ý nghĩ
Tinh thần suy sụp, chẳng biết bấu víu vào đâu
Thôi! Hãy đứng lên, đối diện và vượt qua
Người làm thơ cũng vậy! Đa sầu, đa cảm
Tổn thương — kẻ thù lớn nhất của tâm hồn
Thôi! Một khi đã theo văn học nghệ thuật
Ắt phải chịu số phận nghiệt ngã này
Con đường ấy lắm chông gai, trắc trở
Dẫu gập ghềnh, ta vẫn kiên quyết bước
Suốt cuộc đời, nguyện gắn bó không rời
Chỉ tiếc thuở ban đầu, con đường ấy phẳng lặng
Thì số phận ta đã mừng biết bao
Nhưng để tìm được niềm đam mê lớn — nào dễ
Vậy mà ta, một mình dám dấn thân
Vào con đường văn học nghệ thuật
Đầy trắc trở, gập ghềnh và khó khăn
Thuở chưa bước vào nghề, ta nào hay biết
Chỉ là chọn bừa — người chọn nghề
Chứ đâu phải nghề chọn người!
Có đôi lúc, giữa cuộc tranh luận tâm lý
Hai ngả rẽ chênh vênh: “Làm thơ” và “Không làm thơ”
Ta chợt nghĩ, thôi đành buông bỏ hết
Vì quá đau khổ, quá chịu đựng rồi
Nhưng nếu không làm thơ, lòng lại nhớ nghề
Nhớ từng câu chữ, từng ý tình muốn nói
Nhớ những người thân yêu hằng kỳ vọng
Mong ta giữ lửa nghề, cháy mãi không nguôi
Thế nên ta, nguyện ở lại nơi này
Tiếp tục làm thơ — đến tận cùng hơi thở
Dẫu biết rằng con đường còn lắm gian nan
Nhưng lửa nghề trong tim, chẳng thể nào tắt
Ta chọn ở lại — và viết tiếp cuộc đời.
Có những đêm, ngồi đối diện trang giấy trắng
Chữ nghĩa rơi như lá úa cuối mùa
Ta hỏi mình: viết để làm chi nữa?
Khi nỗi đau cứ mãi chất chồng?
Người đời thường chỉ thấy ánh hào quang
Đâu thấy được sau mỗi vần thơ là máu
Là nước mắt, là những đêm thức trắng
Là nỗi cô đơn gặm nhấm từng giờ
Làm thơ — nào phải để được ca tụng
Mà là để sống, để thở, để tồn tại
Để nỗi buồn không giết chết được ta
Để tâm hồn còn một chốn nương thân
Có khi viết xong, đọc lại, bật khóc
Vì thấy mình sao quá đỗi mong manh
Nhưng rồi lại cầm bút — viết tiếp
Vì biết đâu, có ai đó đang cần
Một vần thơ để thấy mình không lẻ loi
Giữa cuộc đời đầy toan tính, bon chen
Thì ra, làm thơ là cách để yêu thương
Là cách để ta sống — trọn vẹn hơn.
Nên dẫu đau, dẫu buồn, dẫu mệt mỏi
Ta vẫn viết — như một lẽ sống còn
Bởi nếu ngừng, chắc gì ta còn là ta?
Người làm thơ — số phận đã gắn rồi
Thì đành chấp nhận — và đi đến tận cùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.