Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Anh giận cái chi, giận điều chi vậy
Một cơn gió thoảng cũng làm anh im lặng
Anh giận cái chi răng rứa, anh ơi
Hay chỉ là mỏi mệt, chỉ là buồn không nói
Anh giận em đó hả?
Mà em đứng đây, hai bàn tay trống rỗng
Chẳng biết mình đã làm sai điều gì
Chỉ thấy lòng mình run lên khe khẽ
Như sóng chạm bờ rồi lặng lẽ rút xa đi
Em nghĩ bản thân mình bé nhỏ
Như giọt mưa rơi giữa khoảng trời rộng
Chưa làm được gì nhiều cho anh
Ngoài những sớm lo toan, những chiều chờ đợi
Bản thân em còn yếu đuối
Dễ tủi thân trước một câu im lặng dài
Em vẫn nghĩ phận mình mỏng
Như cánh chuồn chuồn run rẩy cuối ngày
Vừa bay đã sợ gió
Vừa vui đã sợ buồn
Còn khiêm nhường, còn nhiều tổn thương
Và hay yếu ớt giữa cuộc đời xô lệch
Đúng, em nghĩ là vậy
Nghĩ nhiều đến mức lòng mình đau nhói
Vậy anh có hiểu cho em không?
Hay anh chỉ giận suốt ngày, giận mãi
Giận đến nỗi quên rằng
Có một người vẫn đứng phía sau anh
Không nói to, không trách móc
Chỉ mong anh ngoái lại một lần
Em đâu có trách anh đâu
Em chỉ là khóc thôi
Khóc khi anh quay đi không nói
Khóc khi căn nhà bỗng rộng hơn
Khóc vì đau, vì bất lực
Vì yêu nhiều mà chẳng biết làm sao
Nửa đêm, em ra phòng khách
Bóng đèn vàng chứng kiến nỗi cô đơn
Em ngồi đó, khóc thầm không tiếng
Sợ làm thức giấc những giấc mơ đang ngủ yên
Khóc xong rồi em lại vào phòng
Khép nhẹ cánh cửa như khép đời mình lại
Cánh cửa kia che giấu điều chi?
Che một trái tim đang mỏi mệt
Có cuộc đời nào khổ như vậy không anh?
Hay chỉ một đời khổ vì yêu quá sâu
Mà sao lại ra nông nỗi này
Khi lời nói dần thay bằng im lặng
Cánh cửa kia, ngoài kia
Có lẽ đã thành quá khứ
Nhưng trái tim em thì chưa
Nó vẫn đập từng nhịp đau nhói
Có lúc em nghĩ
Hay là mình ngừng đập cho rồi
Để thôi phải buồn, thôi phải chờ đợi
Nhưng rồi lại không nỡ
Vì trong đó còn có anh, có các con
Nếu anh hiểu cho em, đồng cảm với em
Nếu anh biết rằng em đã cố gắng thế nào
Luôn yêu thương em, che chở em
Như anh từng hứa những ngày đầu
Thì em tin cuộc đời này
Đâu đến nỗi buồn như vậy
Một cơn giận rồi cũng qua thôi
Nếu chúng ta còn nắm tay nhau thật chặt
Em lo âu trước cuộc đời còn dài
Lo cho anh những sớm chiều mưa nắng
Lo cho tương lai phía trước
Nhiều ngã rẽ, nhiều chông gai
Em lo cho những đứa con của chúng ta
Những mầm non cần đủ đầy yêu thương
Em biết thương anh và các con
Nên học cách lặng im, học cách nhẫn nại
Em chỉ mong những điều rất nhỏ
Một cái nắm tay khi mệt mỏi
Một lời hỏi han khi ngày dài khép lại
Là anh vẫn luôn yêu thương em và các con
Em cũng muốn gánh cùng anh việc nặng
Muốn san sẻ những lo toan không tên
Muốn cùng anh đi đến tận cùng vất vả
Đến khi tóc bạc vẫn còn bên nhau
Anh ơi, nếu có lúc nào anh giận
Xin nhớ rằng em vẫn ở đây
Vẫn yêu anh bằng trái tim mỏng mảnh
Vẫn nghĩ về anh, dẫu nước mắt rơi đầy
Anh có nghĩ đến cho em không?
Giữa những bận rộn của đời người rộng lớn
Chỉ cần anh nghĩ đến thôi
Là em đã đủ ấm áp để đi tiếp cả một đời.
23h22p - 23h44p, ngày 1 tháng 1 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.