Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nhớ từ năm trước hãy thơ ngây,
Phút chốc mà già đã đến ngay.
Mái tóc chòm đen, chòm lốm đốm,
Hàm răng chiếc rụng, chiếc lung lay.
Nhập nhèm bốn mắt tranh mờ tỏ,
Khấp khểnh ba chân dở tỉnh say.[1]

Ông ngẫm mình ông thêm ngán nỗi:
Đi đâu, giở những cối cùng chày[2].


Rút từ Quế Sơn Tam nguyên thi tập (A.3160), Nam âm thảo (VHv.2381).

Khảo dị:
Năm nào năm nảo hãy còn ngây,
Sầm sập già đâu đã đến ngay.
Mái tóc phần sâu, phần lốm đốm,
Hàm răng chiếc rụng, chiếc lung lay.
Lèm nhèm bốn mắt tranh mờ tỏ,
Khấp khểnh ba chân dở tỉnh say.
Còn một nỗi này thêm chán ngán ,
Đi đâu lủng củng cối cùng chày.
Vừa thuở ngày nào hãy dại ngây,
Cái già sòng sọc đã theo ngay.
Mái tóc phần sâu, phần lốm đốm,
Hàm răng chiếc rụng, chiếc lung lay.
Lập lờ bốn mắt tranh mờ tỏ,
Khấp khểnh ba chân bước tỉnh say.
Còn một nỗi này thêm chán ngắt:
Đi đâu, giở những cối cùng chày.


Chú thích:
[1]
Hai câu này ý nói: nhà thơ tuổi đã già, mắt không còn tỏ phải mang kính, chân đi không vững phải chống gậy.
[2]
Để giã trầu cho người già.


[Thông tin 5 nguồn tham khảo đã được ẩn]