Mắt dõi theo áng mây ngang trời
Lòng thanh thản và đôi chân tự bước
Ta đến cuộc đời vô tư mà không hề hẹn trước
Chẳng quan tâm sẽ làm gì, và gặp ai
Nhưng bất chợt gió thì thầm vào tai
“Hãy đi tìm những buổi chiều hoang hoải
Hãy đi tìm những cô liêu, khắc khoải
Hãy mở lòng đón nhận những ban mai”
Thế là nghe gió ta đi mãi,
Không nhận ra là mình đã đổi thay
Đã ngây dại, đã điên say
Đi tìm mãi một nàng thơ trong kí ức
Lấy nụ cười che lấp những cô đơn cùng cực
Nhưng khi một mình lại càng đớn đau hơn
Ta hi vọng mình sẽ hiểu nhau hơn
Từ những truyện trò về đời thường, về cuộc sống
Từ những chuyến đi về khoảng trời mơ mộng
Bất cứ áng mây nào cũng có ý nghĩa riêng
Đối với ta tình bạn rất thiêng liêng
Thấu hiểu nhau là một điều vô giá
Đừng để tham vọng khiến tâm hồn tàn tạ
Đừng để hận thù lừa dối những con tim
Có phải thật sự ta luôn muốn lặng im
Trước sự tàn bạo của những điều vô lý
Bên sự thờ ơ tưởng như đầy lý trí
Lại vô tình ẩn chứa những nỗi đau
Liệu sau khi nước mắt đã được lau
Những vết cắt trong tim có còn ứa máu
Liệu sau khi quên đi những nỗi niềm đau đáu
Những linh hồn có trở về thế giới của vô ưu
Có gì đâu mà em vẫn luyến lưu
Là hạnh phúc ư hay là dĩ vãng
Là kí ức về buổi chiều lãng mạn
Tay nắm tay bên những chiếc lá rơi
Mình đã hiểu về nhau chưa em ơi
Sau bao lạc lõng trong từng hơi thở khẽ
Khi mái tóc quật qua vai nhè nhẹ
Đã trở thành niềm say đắm vô biên
Đã trở thành những khát vọng man miên
Bên ngọn cỏ trên triền đê lộng gió
Bên dòng sông dưới mặt trời thắm đỏ
Bên rừng cây và những tiếng chim reo
Bên màn đêm và ánh trăng treo
Bên biển lớn và vô vàn những cánh buồm hi vọng
Bên thành phố và mái nhà gợn sóng
Bên tất cả...
chỉ khi...
được bên em...
Giống như khi xếp hàng mua kem
Trong tình yêu đợi chờ là cần thiết
Giống như cây bút thời tập viết
Dù ở ngay bên vẫn mải miết kiếm tìm
Giống như là những chú chim
Bay đi mãi ngóng một mùa xuân ấm
Giống như là những cây nấm
Giống như là những bông hoa
Giống như là những lời ca
Là tất cả và cũng là duy nhất
Là hi vọng tột cùng và chân thật
Là giấc mơ và cũng là những lời ru
Là vô tận trong một thoáng thiên thu
Chỉ trong khoảnh khắc nhưng thực ra là mãi mãi
Thế là mùa xuân đã quay trở lại
Sau bao nhọc nhằn bao tham vọng xa xôi
Trái đất giống như một vòng nôi
Nuôi dưỡng linh hồn trong tuổi thơ vũ trụ
Sẽ là quá tham lam khi thấy còn chưa đủ
Khi được mang trong mình hi vọng của tương lai
Khi mặt trời toả sáng mỗi ban mai
Khi được sống và cảm thấy mình đang sống
Tôi và em sẽ trở thành giấc mộng
Tìm thấy tự do...
Bên...
những trái tim...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.