Cầu vồng trong chiếc bánh,
Cầu vồng trong ao sen,
Cầu vồng giữa vô vàn kỉ niệm thân quen,
Cầu vồng trong vũng nước.
Làm sao con biết được,
Cầu vồng ẩn trong vô tận cõi mơ.
Bụt Di Đà ơi con muốn làm một bài thơ,
Về cầu vồng và bảy sắc màu kỳ diệu ấy.
Đầu tiên là con đang tưởng mình nhìn thấy:
Vàng, da cam, lục, đỏ, tím, tràm
Có lẽ ao thất bảo ở Tây Phương huyền diệu đấy,
Đã nhắn gửi...màu sang...
Sau cơn mưa trời nắng chang chang,
Và cầu vồng hiện lên rực rỡ.
Vô vàn hạt sương long lanh như muôn muôn dòng lệ đang oà vỡ,
Vì tất cả mọi lẽ khổ đau và hạnh phúc trên đời.
Trong cõi mơ vật đổi sao dời,
Chẳng có điều chi vĩnh viễn
Như hoa cầu vồng diệu vi hiển hiện
Nhẹ nâng bồng bột trên những phiến lá mây.
Và cơn gió như ngôi nhà cần dựng xây,
Để vút cao lên bao đam mê và hoài bão
Để cho khu rừng tâm can trở nên thơm thảo
Hỡi Giác Ngộ con đang vẫy chào Người.
Vì con cười một nụ cười xinh tươi,
Vì con biết đớn đau chính là chân hạnh phúc
Vì con biết chậm-chàng thúc dục:
“- Hỡi hoa cầu vồng hãy nở giữa không trung!!!”
Qua tất cả những bậc-cung,
Tình thương, nghệ thuật và cuộc sống...
Rồi hoá hồn con vào vô biên lồng lộng,
Để nhẹ ngắt trao cho những tiêu-du
Sung sướng đến mấy cho dù...
Vẫn là một trang khói sương trong niệm hoài thương nhớ,
Để muôn một tan ra thành cuối cùng hơi thở
Con sẽ vãng sanh.
Cầu vồng ơi xin bắc lên bao khúc thi thanh,
Để cho vạn loài chứa chan nỗi niềm dung dị
Để nhà thơ có thế cất lên vạn điều von ví
Và để Vô Lượng Quang Minh ánh lên trên khắp biển bờ mi...
Con muốn làm nên vạn bản trường thi!!!
Về Tất Cả Và Về Duy Nhất!!!
Về Nam-mô A-Di-Đà Phật!!!
Về Phật Pháp Vô Biên!!!
Về những triền thơ toả sáng khắp du miền...
Về bao trái tim và bao tấm lòng tuyệt diệu
Vi-miên chảy trôi giữa bảy sắc hoa,
Và bắc sang bên kia mười ức cõi
Bụt chỉ chờ mình nói:
“- Con Muốn Về!!!”
Ta-bà con chơi đã chán chê...
Con Nam-mô A-Di-Đà Phật
Là hoa cầu vồng sẽ nở bung,
Và rộn trong không trung muôn thiên nhạc.
Mình để lại đây thân xác,
Nhẹ nhàng bay thần thức về Tây.
“Bụt Di Đà ơi con ở đây!!!”
Mau đến đón con sang Cực Lạc
Con thấy mình thật là lười nhác
Chỉ muốn chơi nhạc, làm thơ
Chỉ muốn niệm Phật hằng giờ
Và để Bụt lo cho tất cả!!!
Thế là hoa cầu vồng đã nở trên phiến đá,
Nở trên cả những khoảnh khắc vô ưu
Nở trên những triết lý tượng-trừu
Nở trên Vô Lượng cây Diên-Thọ
Nở trên hiện tiền tiếng sáo giữa bạt ngàt đồng cỏ,
Nở trên tiếng vĩ cầm ngân trong khói sương
Nở trên tiếng tây ban cầm xa ngái dặm trường
Nữ hoàng, anh chàng lang thang, và gã mục đồng cùng nắm tay trong công viên vui vẻ...
Nở trên bát ngát nụ cười con-trẻ,
Nở trên vô biên niềm vui!!
Con hát lên dù chẳng có ai khiến xui!
Vì con thấy mình cần phải hát!
Vì mọi người cần những cảm hứng trắng trong tươi mát,
Để trong chốc lát sẽ thấy tuyệt vời!!!
Bụt ơi Người dẫn con đi chơi,
Qua xứ sở của hoa, mây, nước
Qua Bạc, Buồm, Than, Ngang, Đào, Lược
Qua những con phố vừa lạ lại vừa quen,
Qua những đêm dài đóng cửa cài then
Qua những buối sáng tưng bừng bung lụa
Qua tất cả những Thiên Đàng của Chúa,
Qua tất thảy những lẽ nhiệm màu
Qua vi diệu của Phật Pháp cao sâu
Qua Hoa Nghiêm và vạn muôn thiện hạnh.
Muôn cơn mưa rồi cuối cùng sẽ tạnh
Và hoa cầu vồng sẽ nở bung lên
Con nguyện cầu Nam-mô A-Di-Đà Phật
Trong Tâm Vạn Loài Người Vĩnh Viễn Ở Bên...!!!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.