Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Tiếng của đất nước ngàn năm đây đó
Vang vọng trong từng hơi thở của lòng ta
Ôi! Tự hào biết mấy đất nước hôm nay
Có được từ máu xương, từ những giọt mồ hôi
Từ bàn tay cày sâu trên đồng nội
Từ những khúc dân ca mẹ hát giữa trưa hè.
Có phải chăng ta say cùng đất nước
Ta say những khoảnh khắc của bốn ngàn năm
Từ bếp lửa hồng tuổi thơ bên bà kể chuyện
Đến những mùa gặt lúa vàng ngập tràn hy vọng
Cờ đỏ sao vàng phất cao bay lên
Bay qua những bão giông của lịch sử
Bay trong lòng mỗi người dân Việt
Màu đỏ ấy — màu máu, màu niềm tin, màu ước vọng.
Ngôi sao vàng lấp lánh giữa trời xanh
Như ánh mắt của mẹ hiền tiễn con ra trận
Ta nhìn mà lòng trào dâng tự hào
Phải chi ta được sống giữa phút giây thiêng liêng ấy
Phải biết ơn những thế hệ đi trước
Những con người không tiếc tuổi thanh xuân
Ngã xuống để đất nước vươn mình
Cho ta hôm nay được gọi hai chữ: Tự do.
Hỡi anh chị em ơi!
Ta có nghe thấy chăng trong gió
Lời của sông núi nhắn gửi nghìn năm
Rằng được sống trong một đất nước độc lập
Là điều hạnh phúc nhất, thiêng liêng nhất trên đời.
Nếu chỉ mong một điều sau này
Xin ước rằng, dù bao kiếp luân hồi
Ta vẫn mãi là người Việt Nam
Vẫn hát lời ca đất nước trong tim
Vẫn yêu thương từng tấc đất, dòng sông
Và trái tim này mãi đập cùng nhịp Tổ quốc.
Cái giản dị ấy mà theo ta suốt cuộc đời
Từ những ngày thơ bé nô đùa nơi ngõ nhỏ
Đến khi tóc bạc vẫn hướng về quê hương
Nơi cánh đồng lúa thơm, nơi mái nhà xưa ấm lửa
Thương lắm! Ôi tự hào đất nước Việt Nam ta
Nhỏ bé mà anh hùng, kiên cường mà bất khuất
Một dân tộc biết đứng dậy sau bão tố
Mang trong tim ngọn lửa không bao giờ tắt.
Tự hào lắm — Việt Nam ơi!
Muôn đời độc lập, muôn đời tự do
Đất nước có những điều bình dị nhất
Như hơi thở của buổi sớm mai
Như tiếng cười trong bữa cơm chiều mẹ nấu.
Ta thử hỏi: Đất nước là gì?
Đất nước — là những bữa cơm sum họp mỗi ngày
Là tiếng trẻ thơ bi bô trong lớp học
Là những ngày Tết, họ hàng quây quần bên nhau
Là bạn bè, là thầy cô thân thiết
Là tình yêu của anh và em — giản dị mà thiêng liêng
Khăn rơi xuống, thương thầm nhớ ai
Khăn gói lại, gửi vào tay người ra trận.
Đất nước còn là giọt mồ hôi cha ngoài đồng nắng
Là tấm áo mẹ vá suốt đêm khuya
Là câu hát ru, là mái đình, cây đa, giếng nước
Là khúc sông Hồng đỏ nặng phù sa
Là Trường Sơn điệp trùng, là biển Đông dạt dào sóng vỗ
Là tất cả những gì thân thương nhất trong lòng người Việt.
Và ta — giữa dòng đời hối hả
Vẫn khát vọng lời ca cho Tổ quốc mình
Vẫn muốn hát lên, thật vang, thật trong
Rằng đất nước ơi, ta yêu người biết mấy
Tình yêu này gửi mãi qua ngàn năm
Để thế hệ mai sau vẫn nghe, vẫn thấy
Khát vọng lời ca — khát vọng của non sông.
22h43p, ngày 12 tháng 10 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.