Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: Trường Thi Chiếc Tròn Vo (1)

Một số bài cùng tác giả

Đăng ngày Hôm nay 00:02, số lượt xem: 17

Đi về đâu cơn mê dại ngày xuân
Mùa nằng chiếu dạt dào niềm thương nhớ
Những tự do tin yêu trong hơi thở
Những ngày dài trên bờ bãi quần hôn
Những cô tiểu thư nông thôn
Những anh hề vừa nhảy tưng tưng vừa gõ trống
Sẽ thế nào đây nếu tôi đưa em vào bầu trời lồng lộng
Bằng nhẹ nhàng thôi trao một nụ hôn nồng
Muôn triệu diệu kì trong vời vợi hư không
Sẽ chẳng còn đắn đo trong bốn ngàn năm trăm khoảnh khắc
Ước lệ thôi nhưng vô cùng sâu sắc
Tôi dắt tay em bên một chiếc Tròn Vo
Một chú tôm suốt đời co ro
Nay duỗi thẳng người ra đi và chạy
Một tên ăn mày suốt đời cúi lạy
Nay thành thánh nhân rao giảng vê-đa
Khải huyền khánh chung trong thi ca
Thế là hết cả một dòng lịch sử
Thượng đế anh linh xoay vòng vòng trên chiếc mũ
Hát lại nào! Bắt đầu từ hạt cát đi em!
Thôi thì mặc kệ chiếc kem
Mặc kệ cả những đồng tiền màu mận chín
Tiếc thương luyến lưu chi cho thêm bịn rịn
Vũ trụ này có hước hài cũng không phải lỗi tại tôi!
Tôi chỉ đang chiêm nghiệm sự đơn côi
Trong ánh sáng cơn mê màu đỏ thắm
Trong rộng rãi cửa thiên đường xa thẳm
Lại gặp ai đây, bên một chiếc Tròn Vo
A!! Ra là chú tôm hôm nào nằm co
Nay đứng thẳng lên làm người chờ Khánh Chúng
Tôi lặng lẽ thả hai xu vào bát thủng
Và bắt đầu lời cầu nguyện trong đêm:
" Những ai muốn,
Thì xin thêm
Nửa đời thương
Nửa đời lạc lối
Tình yêu
Không có lỗi
Có tội là chiếc Tròn Vo"
Chú tôm nọ, nghe sợ quá
Lại trở nên co ro
Nhưng lần này chú khôn hơn một tẹo
Chú lặng lẹ nhào vào mồm
Người ăn mày nọ
Để người đó có sức đi nốt cuộc hành hình
Nụ cười xinh
Màu mận chín
Trên đồng tiền con con
Giờ đây hoá thành niềm tin trên áo chúa
Và thốt lên những rao giảng cao siêu
Hồn hậu như buổi đầu hoang sơ và nguyên thuỷ
Lời nào cũng là lời chí lý
Lời nào cũng được in thành Sách đóng thành Kinh
Còn đường và mật ngọt cứ tiếp tục hi sinh
Cho những lời nguyền rủa có nơi ẩn náu
Thiên thần bám mình vào lưỡi dao phán xét
Kẻ tật nguyền đòi lại linh hồn
Và những nấm mồ sẽ cùng nhau sống lại
Chẳng có gì tồn tại mãi
Kể cả cái bắt tay của những bộ xương
Kể cả những chiếc giường
Màu gỗ gụ
Chị một nụ
Là ngủ cả đời
Hay là lại lả lơi
Bay theo chiếc lá
Hay là lại làm cá
Tắm dưới ao
Hay là lại lao nhao
Như cô tiểu thư và anh hề nọ
Những chiếc lọ
Chứa linh hồn
Địa ngục vô môn
Duy nghiệp người tự triệu
Muôn tấn phế liệu
Nhào ra biển đông
Công tội chất chồng
Cân nào đong xuể
Đoá huệ
Ngày đông
Như chìm vào cơn mộng dữ
Những quỷ sứ lang thang
Nhưng hồn ma rách rưới
Em đi tìm nụ cười
Như rách tận mang tai
Chẳng một ai quay về khi thấy vầng trăng đỏ
Chẳng một ai không khóc than khi lắng nghe tiếng gió
Hạnh phúc đang ngủ quên ở một nơi nào đó phải không em???!!!
Tôi đã lại phải tự mình xét xem
Môt lần nữa đã hoàn thành được mấy phần trăm câu truyện
Những hành động tồi tàn như thường ngày ở huyện
Bỗng lại hiện ra và ám ảnh tôi
Những chiêm nghiệm về sự đơn côi
Đã mất hết đi vị thi và ý nghĩa
Dòng chữ giờ như những con đỉa
Hút cạn lấy những giọt máu cuối cùng
Chỉ chờ có thế tôi ôm chầm lấy sự mông lung
Và dự định cống hiến hết mình vào hư vô và tan nát
Sẽ thế nào đây nếu tôi đưa em vào rạp hát
Rồi bước ra mà chưa hề xem một bộ kịch hay phim ??!!!
Anh hề bỗng hoá thành chú chim
Bay đến bên cô tiểu thư đang chờ thư bên cửa
Thả xuống một trái tim rươm rướm máu
" đây là phần duy nhất còn sót lại
Của một bộ phim hài câm
Xin cô hãy cầm
Tới bên chiếc giường màu gụ
Rồi lẩm nhẩm ba lần câu thần chú
"Om mani mani mani
Ai ai rồi cũng phải ra đi"
Cuộc đời cô sẽ hoá thành một bản trường thi
Có linh hồn hình trái táo!"
Cô tiểu thư liền mặc áo
Cắp chiếc ô
Lao theo con đường mòn xuống núi
Tới nhà mụ phù thuỷ ba-la-lai-ka
Làm ơn, hỡi những đớn đau!!! hãy trả lại cho ta, chiếc giường ta yêu quý
Mà cha ta đã bán cho bà với giá bốn xu
Nếu như túi vàng này còn chưa đủ
Hãy lấy thêm mái tóc và đồ tư trang của ta nếu bà cần
- vấn đề không đơn giản đâu cô bé
Chiếc giường hiện nay đã hoá thành một giấc mơ
Liệu cô còn sót lại mảy may kí ức
Nằm lên trên nó thì sẽ ra sao ?!
Thôi nằm lên đây và hoá thành những vì sao
Sẽ tốt hơn cho buổi đầu gặp gỡ
- Không, không!! xin bà hãy cho tôi được đến với những vần thơ
Chúng đã chờ đợi tôi từ muôn triệu năm về trước
Giờ chúng cần được trả về với tự do
Làm ơn đi bà ba-la-lai-ka yêu quý!!!
Sau khi cô thốt mấy chữ thần kì
Mặt bà ba-la-lai-ka trở nên nghiêm nghị
"- cô có biết nếu mơ giấc mơ này
Cô sẽ trở thành một linh hồn đại vĩ
Một số phận tuyệt diệu trong triệu muôn???
Và cái giá phải trả, tất cả
Những mạng sống mà cô có thể có trong hàng thiên niên kỉ ???
Cô có còn chút nào lí trí
Để suy nghĩ tới lời tôi vừa nói không???"
Lặng yên hàng giờ ngắm hoàng hôn
Cô tiểu thư nhẹ nhàng buông xuống
Tất cả đồ đạc và quần áo mang theo
Nằm lên chiếc giường màu gỗ gụ
Rồi tất cả tan biến vào hư vô!!
Đồng ca:
"Tới đây nào! Hỡi tất cả những chiếc ô!
Hãy làm chứng cho lời ta vừa nói
Kẻ dốt nát nhất chính là thằng ăn tỏi
Hãy cẩn thận với cái thận của mình
Vừa đi đường vừa hát linh tinh
Vừa ngu ngốc lại vừa hay lên lớp
Sau màn sương ánh lên tia chớp
Rồi tất cả lại chìm vào hư vô"
"- Lại đây nào hỡi số phận của ta
Ta cần người như ánh sáng và không khí
Chỉ có kẻ điên mới làm mà không nghĩ
Và ta không phải một kẻ điên!"
Bỗng vang đâu đây tiếng huyên thuyên
Một linh hồn vừa thoát vòng nô lệ
Nay tự do rao giảng vê-đa
"Này, này, này hỡi những chú bò bé nhỏ của ta
Giấc mộng vàng sẽ đưa các bé tới thiên đàng
Nơi tiếng chim réo rắt muôn nơi
Nơi cỏ ngọt suối trong như gọi mời
Mùa xuân chín và tình yêu cũng chín"
Tôi biết anh là một người hành khất
Đã từ lâu tôi đã gặp anh
Có thể ở một nơi nào trong mơ
Nhưng giờ đây tôi không nhớ nữa
Anh có biết đường nào gần nhất
Tới được chỗ nàng thơ đang chờ tôi không???
"- Hãy đi theo tiếng gọi trái tim
Hỡi người anh hùng đắm say và quả cảm
Một linh hồn tự do và lãng mạn
Đang đợi anh ở phía cuối con đường
Hãy nhớ lấy lời tôi :' trong một sớm tinh sương
Cất cao lên bài ca của nắng
Sẽ về đây những đám mây rất trắng
Hãy đừng ngại ngần mà lột hết áo ra
Lao sự trần trụi vào bao la
Anh sẽ thấy nàng thơ ở đó' "
Nói rồi lùa đàn bò vào bụi cỏ
Vừa ra đi vừa hát ngêu ngao
Tôi lặng thầm ghi lại thật thanh cao
Những suy nghĩ vụn vặt trong ngày mới
Sẽ chẳng thể nào không có lợi
Nếu ta đừng suy nghĩ chỉ cho mình
Hãy rộng lòng nở nụ cười tươi xinh
Mọi nàng thơ đều sinh ra từ đó...
Giờ đây em đi theo ngọn gió
Vẽ ra màu vừa đỏ vừa xanh
Vàng, da cam, lục, lam, chàm, tím
Gió cuốn cơn mưa qua thật nhanh
Em nhẹ rắc chút hạt thiên thanh
Lên đoá hoa của tán cây âm nhạc
Lạc ngựa reo trong rừng trưa xao xác
Mùa hạ đã về mặc xuân vẫn chưa qua!!!
Câu truyện dài bên lộng ngữ vời xa
Trong thế gian nhân sinh như huyễn mộng
Thế là hết bài thơ trong phút chốc
Để lại em cùng với nhạt nhoà...