I.

Trăng đã về bên kia
Phủ lên những nụ hôn khác
Màn sương, mùi cỏ khác

Nơi ấy một dòng kênh
Bóng con thuyền nhỏ qua cầu
Bờ đá nằm im nghe mồ hôi lạ
Giọt giọt trăng khuya

Bàn tay em tìm trăng
Từng ngón đêm loé sáng
Một con đường thanh sạch
Thức dậy làn hương

Chuỗi thanh âm tràn dâng ngày
Men theo trăng, cười nói trăng
Nghẹn thở một màu trong suốt.

II.

Vang trên mặt cỏ rối, lá cây
Nơi đại ngàn không nhìn thấy
Mặt nước giãn căng không sóng đi qua
Màu óng ả trên lưng chim bói cá
Cho anh thành vạt trăng

Anh dìu em lồng lộng váy hoa
Hôn em, ngón tay út
Nâng em lên trăng

Mưa thuận gió hoà gót chân
Trái tim rộn ràng ngực đất
Dòng trăng cuồn cuộn thân cây

Lướt nhanh nữa cho đất đai thêm sáng
Dấu chân, bàn tay anh dài theo

Hay chậm lại lắng nghe anh nói
Cả phố phường, triền dốc, cửa sông
Cùng ngô lúa đang tập cười, tập hát...

III.

Con bồ câu đã về
Mang cả buổi chiều
Kẹp trong đôi cánh

Một buổi chiều khoác bộ lông màu lam
Cổ và đỉnh đầu khoang trắng
Cùng móng chân bé xíu bước lên trăng

Ngày chói gắt và rạng rỡ
Rũ trên đoá hoa trinh nữ
Dịu dàng khép lại

Đây là thời khắc ái ân
Thắp sáng lãnh địa bóng tối
Mùa phồn sinh thụ phấn, kết hạt
Mặn nồng thiêm thiếp trăng khuya

Bó gối những gốc cây
Nhắm mắt ngọn đồi gió
Hạt giống rơi trong bùn ngấu thảnh thơi

Ngày mai mặt đất này
Và thế giới sẽ đổi khác.


Nguồn: Mai Văn Phấn, Bầu trời không mái che, NXB Hội nhà văn, 2010