Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tặng anh X.H.

Có một cái tên nghe rất dễ thương
Nhưng đã lâu rồi ít người nhắc nhở
Đó là tên một nhà ga không có tàu đổ nữa
Thuận Lý thành kỷ niệm xa xôi…

Mái tóc anh điểm những sợi bạc rồi
Bao bề bộn cuộc đời từng làm anh trăn trở
Nhật ký anh có trang ghi về một nhà ga nhỏ
Anh bồi hồi khi nhắc đến lên ga,

Anh nhớ về cỏ xanh bên đường - chỗ mẹ thường tiễn anh đi xa
Nơi góc sân có tán bàng - anh vẫn đứng một mình xem người đưa đón
Một xao xuyến bất ngờ… anh biết mình đã lớn
Khi tàu rời ga, bạn gái đứng trông theo.

Cùng với nỗi cách chia của đất nước thân yêu
Ga vắng bóng con tàu thời thơ trẻ
Tên ga quê trong lòng nhắc khẽ
Như tên một người thương xa cách lâu ngày.

Mỗi việc anh làm hoá những đoạn đường ray
Hoá viên đá rải đường nho nhỏ
Hoá nhịp cầu bắc qua niềm mong nhớ.
Để con tàu trở lại với nhà ga.

… Rồi tháng năm bom đạn đi qua
Con tàu mới đưa anh về ga cũ
Nơi có những kỷ niệm tuổi thơ anh hằng ấp ủ
Anh lâng lâng như gặp lại người thương cái thuở ban đầu.

Thuận Lý đây rồi!
Anh đứng lặng hồi lâu
Sân ga mới vừa san, nhà ga vừa dựng tạm
Chừng ấy thôi đủ cho anh rung cảm
Đủ cho những sợi bạc trên tóc anh xanh lại tuổi thiếu thời.


Đồng Hới 1977

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]