Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: nắng (23) sương (5)

Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 20/11/2025 13:08

Có những vườn không thuộc “Nghìn đêm lẻ”
Đêm có sương trắng, ngày có nắng chan hoà
Hoa đến mùa, gọi hoa
Trái đến mùa, gọi trái
Chẳng biết tay ai trồng
Chẳng biết tay ai hái
Chim không hề đụng tới
Gió phong kín mùi hương
Có những kẻ qua đường
Vẫn gửi chút mồi hôi trả nghĩa…
Xưa: đây có buổi họp rừng nắng xế
Buổi họp dưới những vì sao
Chia nhau chút chút hương cau
Từng trái mãng cầu, từng múi bưởi
Nơi đây có tiếng chào, không ngoảnh lại
Anh đi! Em đi! Đồng chí đi
Đường đầy bóng sói
Phải xoá từng dấu chân
Mà đời có những mắt nhìn
Không xoá nổi?
Có những giọng nói
Có những giọng cười…
Trong hầm mẹ, trưa nay
Con nghe tiếng gà thôn bất chợt
Ai biết? Gà ơi! Tiếng gà chót
Của đời ta?
Nếu em biết trước
Ngày mai sẽ vĩnh biệt
Em ơi! Em có mở đôi môi trinh tiết dâng đời?
Nếu anh biết trước
Chi bộ phải xoá ba lần
Nơi hư không
Chắc anh nghĩ:
“không chỉ có thế!
Nếu phải chết ba lần
Thì sống một lần
Phải xứng một lần hơn
Giữa mùa hoa đỏ nở”.

Chi bộ mình, đồng chí ơi!
Giặc đã ba lần xoá sổ
Sông cạn bao phen, sông chẳng dứt dòng
Da tóc nầy còn xanh mãi với cây trồng
Em vẫn có chim đêm, ngày có chim ngày ríu rít!
Giữa những hàng cây bất diệt
Võng tháo rồi, nghe mãi sóng chao trăng


Huế và Hà Nội, 1983

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]