Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Lê Thị Mây
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 19/11/2025 21:05
Súc gỗ lớn lưỡi cưa ăn ngọt
chợt rùng mình – cái nhức buốt từ cây
cái lạnh toát của gỗ tươi và nhựa
chạy lan từ đầu mười ngón tay
mảnh bom lớn trong lòng cây dấu kín
rừng vẫn xanh từ độ có hoà bình
nghe trái rụng, con sông dâng lũ đón
đem về xuôi tặng bé, trái rừng xinh
súc gỗ lớn lưỡi cưa ăn ngọt
mỗi đường vân ai tìm thấy mắt cây?
rừng vẫn xanh từ độ ngừng tiếng súng
vết thương cây lá non dấu từng ngày
sẽ dựng lên những cửa nhà xinh xắn
gỗ sẽ thành bàn ghế ở phòng ăn
đời lớn quá, nỗi đau nào cũng nhỏ
cây của rừng xanh âm thầm
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.