Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích
Đăng bởi Đồ Nghệ vào 03/05/2009 03:50, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Vanachi vào 03/05/2009 11:21

Cây liễu dịu dàng em xin
Mi đen rợp buồn anh cảm động

Cỏ dịu dàng em xin
Tóc ấm mềm khi xa anh còn ấm

Suối dịu dàng em xin
Cánh tay ru anh ngã vào khi nhớ

Sự dịu dàng trong trời đất vô cùng
Em đeo cho mình tựa trang sức rực rỡ
Như một lần em đánh mất trong buồn khổ
Sự dịu dàng của mẹ cho em
Lần ấy em to tiếng cùng anh
Ôi sao tiếng em lạnh sắc như thuỷ tinh dễ vỡ

Một lần nhập vào em con hổ
Những dịu dàng kia như ảo ảnh biến tan
Và lần ấy anh ra đi lặng lẽ
Tìm trong trời đất bao nhiêu dịu dàng?


Nguồn: Thơ tình thời con gái (tuyển chọn), NXB Hội nhà văn, 2005