Khi đêm sập cửa, con đường mở ra
Con đường trải dài đánh thức chúng ta
Nào Eul Pa-so, con ngựa mang trên mình vết thương
Chúng ta hãy lên đường, chẳng hề vội vã
Chúng ta chẳng có gì phải ân hận
Bản thân đời sống này đâu có cao siêu
Nhưng con đường chúng ta lựa chọn
Và thời gian trôi qua làm con đường trở nên kỳ vĩ

Bóng tối phủ kín bầu trời, tấm mạng nhện trải ra
Để đón bắt những ngôi sao rụng xuống
Tất cả những gì chúng ta có thể làm đã tràn ngập trong đêm
Trên thùng xe lắc lư những chiếc bình trống rỗng
Và con đường mỗi lúc càng trở nên thân thuộc
Những chiếc chuông ngựa rung vang
Xuyên qua những tháng năm vô nghĩa
Và đôi lúc chợt lặng im, mệt mỏi

Chúng ta hãy lên đường, Eul Pa-so, chẳng hề vội vã
Nếu trái tim chúng ta không có gì bận rộn
Bóng tối sẽ đến đúng hẹn
Rồi lặng lẽ theo chúng ta
Dọc con đường chay qua những đồng cỏ
Những cánh đồng cải bắp và những ngôi nhà phủ đầy bóng tối
Một người già hấp hối
Không thể mời gọi cũng không thể lảng tránh cái chết
Bởi vậy hãy lên đường, chẳng hề vội vã
Khi ánh ngày rạng lên chúng ta sẽ đến
Ngôi nhà lạnh lẽo bất chợt dựng lên chờ đón chúng ta ở cuối con đường
Vậy hãy lên đường, chẳng hề vội vã
Ôi, Eul Pa-so, con ngựa của ta
Ta ân hận vì quá nghèo không đủ mua cỏ cho ngươi
Ngươi sinh ra mà chẳng có món quà nào được nhận

Con đường biến mọi thứ đang ngủ, kể cả bóng đêm che giấu, thành con đường
Nhưng sao mọi điều nơi đây đều trở nên thân thuộc
Sự sống và csi chết và tuổi thanh xuân đau khổ?
Ôi, Eul Pa-so
Ngươi quá hiểu lòng ta
Khi ngang qua quán trọ
Ta thấy ngươi mệt mỏi và quay đầu nhìn lại
Nhưng hãy bước đi, con ngựa của ta
Bóng tối bây gườ hơn mọi thứ rượu vang
Trong khi ta suy ngẫm về cái chết của ta và của ngươi
Thì chắc ngươi cũng suy ngẫm về cái chết của ta
Vậy thì hãy lên đường, chẳng hề vội vã
Rồi chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở một nơi thanh sạch
Nơi ấy là chuồng trại của ngươi
Và nằm xuống vĩnh viễn không cần nghĩ tới ngày mai
Nào, Eul Pa-so, chúng ta đã đi được nửa con đường
Kìa hãy nhìn, cái đuôi xơ xác của ngươi đã phất lên một lá cờ


Nguồn: Năm nhà thơ hiện đại Hàn Quốc, NXB Hội nhà văn, 2002
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)