Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Vè, đồng dao
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 15:53
Xã Lãi có miệng trời cho,
Cất lên một tiếng, rắn bò ngay ra.
Hát đối thì đến canh ba,
Còn như hát ghẹo cũng ra tay nghề.
Xã Lãi ra đan thuyền ở xứ Ngô Khê,
Vừa đan vừa hát ra bề thảnh thơi.
Đan được tám chiếc vừa rồi,
Trắng láng cành mít mới thời canh hai.
Rồi ra Xã Lãi khoan thai,
Xếp từng chiếc một ra ngoài bờ tre.
Tay nêm, tay đập xè xè,
Cái miệng thì hát cứ nghe ngọt lừ.
Đan vừa được đến canh tư,
Thuyền lớn thuyền nhỏ cũng dư chục rồi.
Bỗng dưng thuyền đứng, thuyền ngồi,
Thuyền xoay ngang dọc, ngược xuôi lạ kỳ.
Ông Xã Lãi chẳng biết sự chi,
Thuyền úp ngang dọc nữa thì quanh ông.
Mai thuyền dãi bóng trăng trong,
Mũi thuyền ngấp nghé ra chừng say mê.
Xã càng say gớm say ghê!
Cái miệng thì cứ như chè rót ra.
Cái thuyền như cái lá đa,
Gió đâu thổi tới lấp la chòng chành.
- Này em ơi! Bóng trăng xanh,
Sự tình thì anh kể bóng anh bóng nàng.
Này em ơi! Bóng trăng vàng,
Sự tình anh kể bóng nàng bóng anh...
Thuyền quay như chong chóng xung quanh,
Xã Lãi càng chẳng biết sự tình ra sao?
Càng đan càng cất giọng cao,
Càng say mê mệt, càng rào rào nan tay.
Canh năm thì đã sắp đầy,
Trăng tàn xơ xác, sương bay dật dờ.
Xã Lãi nửa tỉnh, nửa mơ,
Lật thuyền lên thấy sững sờ lạ thay!
Thế gian mà có chuyện này?
Mỗi thuyền năm ả mặt mày như hoa!...
Thưa rằng: - Đã cạn canh gà,
Vì mê vì mệt hoá ra thế này.
Xã Lãi mới lại hát ngay:
- Anh đi đan thuyền thiên hạ, nào có tính rày gặp em!
Thuyền anh chưa sắn, chưa nêm,
Em mang về gặt hái, anh đền công cho.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.