Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 00:15
Sinh ra cái kiếp con người,
Thân tôi đi ở tội trời mà thôi.
Đi về nước mắt đổ lộn mồ hôi,
Mềm gan, mềm lọt, cơm ôi, mắm trường.
Cá trích thì được mút xương,
Đọi thì đọi trẹt, nói thương nỗi gì?
Chưa sáng đã van: “Ôi mi!
Dậy mà đi nước”. Trời thì túi đen.
Thân tui thật thậm là hèn,
Đến ở với ả ốm đen đời đời.
Cơm thì à bới vơi vơi,
Lườn hai mạnh đọi, trời ơi là trời.
Ả coi của trọng hơn người,
Sa cơ, tôi mới tới nơi nhà giàu.
Khi đầu ả nói: - “Mến nhau,
Yêu thầy, mến tớ,
Coi trọng đứa ở,
Công ai khó nhọc bằng anh.
Đêm nằm trống canh,
Một chắc anh chèo chống.”
Có trời cao lồng lộng,
Có đất thấp xét soi.
Tui mần không kịp ngồi,
Không kịp chơi kịp nhởi.
Trong bụng bối rối,
Như tơ với tằm.
Trống canh tư chưa nằm,
Trống canh năm đã dậy.
Đầu trống canh năm phải dậy.
Một trăm giống trấy,
Có giống chát giống chua.
Gẫm như thân tôi với năm hai mùa,
Chát chua sáu tháng.
Đang lưa sáu tháng,
Tôi ở cho rồi.
Tui ra về giã ơn bình vôi,
Giã ơn nồi mắm thúi.
Giã ơn cũi đọi,
Giã ơn khố rách, nón mê.
Giã ơn cái chõng tre,
Giã ơn manh chiếu rách.
Hỡi manh chiếu rách,
Đã nghe ra chưa?
Tui ra về giã ơn cày bừa,
Giã ơn vườn tược.
Giã ơn đôi gióng gánh nước,
Giã ơn đôi sảo gánh tro,
Giã ơn đôi o,
Nằm chân bắt trái.
Giã ơn chum vại,
Mày đựng nhút đen.
Giã ơn miếng trù mềm,
Mụ ăn bầm tái.
Mụ nhai, moi mụ bầm tái.
Rọng chùa trả cho sãi,
Đạo ngãi trả cho thầy,
Ra về đấm c... vô đây!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.