Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Tháng ba trời báo mưa giông,
Có ông chủ ruộng ra đồng ngồi lo.
Không ai ở mướn giùm cho,
tui thì dễ, không lo việc gì.
Nói trước thì nghĩ cũng kỳ,
Ruộng dễ, đất dễ mần thì như chơi.
Thằng ấy thấy vậy nghe lời,
Ở chơi một tháng kêu trời than van.
Nửa mùa đã muốn nhảy ngang.
Sợ e ông chủ lại toan bắt đền.
Ruộng bưng năn, lác đặc sền,
Chém hốt không hết lại thêm phát vườn.
Đàng đi chẳng mấy dặm đường,
Hỏi về một chút thì thường không cho.
Ăn xong, công chuyện liền bo,
Tưởng mần một chút làm cho tối ngày.
Ở đợ làm quá ăn mày,
Trầu cau, thuốc giấy mỗi ngày một xin.
[...]
Tay ôm da bụng đã trầy,
Lội bưng hết sức, lội lầy thất kinh.
Về nhà chủ lại không tin,
Lại sai thằng nhỏ ra rình mà coi.
Về nhà cơm dọn hẳn hoi,
Cơm nguội, mắm lạnh coi bề xót xa.
Ăn rồi cởi trật áo ra,
Cầm chày giã gạo, giã thời một vuông.
Lại sang qua nếp giã luôn,
Giã rồi vừa hết canh hai dẹp chày.
Vần cối ra rày chòi trâu,
Đặt lưng xuống cộ thảm sầu.
Còn đôi tháng nữa chẳng rầu làm chi.
Về nhà nghe tiếng thị phi,
Bãi buôi lỗ miệng vậy thì chết tôi.
Cày cho con bóng đứng đầu,
Lúc ấy mới dám dắt trâu về nhà.
Mãn hạn tôi lạy ông bà,
Tôi xin bái biệt về nhà mẹ cha.
Cái đời ở mướn người ta,
Cực đà quá cực kêu la được nào.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]