Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Từ năm Canh Ngọ đặt ra,
Cái vè đi cấy lệ sa dân cày.
Làm quai nón bằng dây mây,
Mua được đẽo nọc một cây, thấy rầu.
Lột khăn túm mấy lá trầu,
Để ăn khuây khoả nhức đầu mỏi lưng.
Chưa sáng hú hí um sùm,
Dậy mà uống nước đỡ cơm ra đồng.
Bữa nay có thêm xóm giồng,
Có vạn cấy ngoài vàm sông mới về.
Khôn dại chị nói em nghe,
Làm sớm nghỉ sớm kẻo mà chồng con.
Gốc tràm cắt gan bàn chưn,
Mưa gió lập cập tay run trắng đờ.
Lại thêm chủ ruộng ra vô,
Cái lưng ai nấy thẳng đơ mỏi nhừ.
Chủ ruộng thì cứ giả đò,
Đợi cho quá giờ đứng bóng đội xôi.
Để trên đám cỏ vái trời,
Vái cho lúa trúng người người được no.
Vái thời chủ ruộng khỏi lo,
Còn dân cày phải dật dờ cháo rau.
Ông Đồng bà Điền rủ nhau,
Giúp người nghèo khổ cho mau được giàu.
Mãn mùa của cải rào rào,
Gà heo vui cẳng ồn ào đầy sân.
Mới mong mà tưởng thánh thần,
Hoàng thiên hậu thổ tiền nhân tỏ lòng.
Bà Điền lại với ông Đồng,
Rửa tay súc miệng lên giồng ăn xôi.
Ăn rồi uống nước vũng hôi,
Nước phèn thúi cổ, quẹt môi ăn trầu.
Nắng lên lấy nón đội đầu,
Cấy thêm mấy lối trời hầu giông mưa.
Mới nóng đã lạnh, thấy chưa,
Ông trời còn ở không vừa lòng ta.
Kìa kìa điền chủ lại ra,
Nóng lạnh gì cũng ráng mà rồi công.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]