Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Gái chưa chồng ngồi nghĩ lại cũng buồn,
Nghĩ cho hết nguồn cơn,
Lòng em non đi biết mấy,
Dạ em buồn biết mấy.

Một lứa thì con gấy:
Người chị tú, chị nho,
Người bà cử, bà đồ,
Có chồng rồi sướng chừng mô,
Em nghĩ lại mà lo,
Lo xuân già tuổi muộn.

Xuân già tuổi muộn,
Đã ba, bốn năm niên.
Nghĩ cái số cái duyên,
Không kém ai chi lắm,
Không kém người chi lắm.

Em ngồi em ngắm,
Ngắm rồi lại soi gương,
Nghĩ cho hết mọi đường,
Lòng em càng tủi giận,
Dạ em sôi tủi giận.

Tay em đeo đôi nhẫn,
Tóc em bỏ seo gà,
Giải yếm thêu bông hoa,
So lại với người ta,
Cũng nỏ khác duyên người chi mấy,
Duyên nỏ khác người chi mấy.

Số lênh đênh chi vậy,
Đêm em nằm thột dậy.
Giời lạnh lẽo thu đông,
Kẻ áo kép chăn bông,
Chăn loan đó ai cùng,
Gối phượng đó ai chung.
Nghĩ đến việc lấy chồng,
Đêm năm canh gạt ngọn đèn hồng.
Chỉ cười cợt với trăng,
Chỉ não nùng với nguyệt.

Trách ông Tơ sao nghiệt,
Nghe những kẻ pha dèm,
Không xe duyên cho em,
Để chồng loan vợ phượng,
Để loan hoà với phượng.

Chồng loan vợ phượng,
Tài tử với giai nhân,
Bõ cái công em hoài xuân.
Tiết thu đông về muộn,
Năm được mùa về muộn.
Hoa đào mơn mởn,
Quả mai ba bảy đang vừa.

Ai hồng diệp đề thư,
Lưa cái công em năm tháng chờ.
Ngồi nghĩ mà ngao ngán,
Ngao ngán với đêm dài,
Thắt lưng em nỏ muốn bỏ ngoai.
Áo em nỏ muốn có áo ngoài,
Ngồi nghĩ những kẻ có chồng rồi sướng lắm ơi ai!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]