Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về lịch sử
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 01:17
Rằng năm Kỷ Mão trung thiên,
Có đàn châu chấu miền trên bay về.
Ai trông cũng thấy ghê ghê,
Cắm lúa cắm mạ, người thì xôn xao.
Có kẻ chúng cắm một sào,
Kẻ nhiều một mẫu làm sao bây giờ.
Lý hương lên phủ khai tờ,
Ở nhà trùm, lão tế đưa cào cào.
Tế rồi cờ trống kéo ào,
Ai bắt cào cào thì phải chôn tươi.
Chôn cho chúng nó hết đời,
Chớ để chúng sống, chúng đòi hại dân.
Ra đồng thấy châu chấu mà buồn,
Nó thác hết mẹ, nó dần đến con.
Nó ăn hết bờ núi ngọn non,
Bờ tre ngọn cỏ hãy còn đất không.
Ai ai ra đến ngoài đồng,
Trong lòng cũng thảm, chứ không vài người.
Mõ rao vang khắp mọi nơi,
Trẻ già thượng hạ chẳng chừa một ai.
Ra thời cái giỏ cầm tay,
Đi bắt châu chấu giao ngay cho làng.
Giỏ đầy được thưởng quan năm,
Giỏ lưng quan mất, năm tiền phạt ai không.
Con nít cũng có lòng chăm,
Tối trời như mực, cầm đèn đi soi.
Trời ơi ngóng xuống mà coi,
Con nít bắt chấu lại soi bằng đèn.
Hết lốc lại đến sớm, ven,
Bắt được con chấu đem viền rang ăn.
Bắt chấu cũng khó cũng khăn,
Bắt được con chấu rang ăn thật bùi.
Lốc tốt, lúa tốt cũng vui,
Bây giờ chấu cắn còn vui nỗi gì.
Trong làng kẻ bỏ người đi,
Đi lên Sen, Sẻ để thì mần ăn.
Ở nhà không biết mần răng,
Việc làng việc nước chia phần hai phe.
Người thì lại bảo không nghe,
Ruộng làng chấu cắn chia phe làm gì.
Cúng thần cũng Phật lúc người,
Cũng chỉ trù nước, ngài thì đừng chê.
Bởi các ngài để châu chấu nó về,
Nó ăn tàn phá hại, biết lấy chi cúng các ngài.
Sống đời mà ngẫm lấy đời,
Chưa năm mô châu chấu như rồi năm ni.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.