Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 02:42
Nhâm Thìn hai tám tháng giêng,
Ca nô, tàu thuỷ đỗ liền thôn ta.
Từ Cửa cho chí Eo, Hà,
Của cải nó lấy, đàn bà hiếp dâm.
Trách thay cái bọn vô nhân,
Giết người, cướp của, hiếp dâm đàn bà!
Kể trăm ngàn chuyện xấu xa,
Quên nòi quên giống, thật là bất nhân.
Bắt hầm bí mật Hoà Duân,
Chết bốn cán bộ, trăm phần ai bi.
Đồng bào than khóc li bì,
Ai ngờ mà chết trận ni sao đành!
Gian manh ơi hỡi gian manh,
Tới ngày độc lập sẽ hành tụi bây
Bước qua mồng một, sáng ngày,
Đem đi một số lùng ngay làng Hà.
Chủ trương bắt vịt, bắt gà,
Xúc heo lấy gạo, thực là quá tay!
Mồng hai mới được hai ngày,
Đem quân trên Huế, đỗ ngay Hải Đài.
Mồng ba chúng nó lùng dài,
Lùng vô Hà Ốc, lên Trài đóng quân.
Đồng bào Phú Hải xân vân,
Vai mang của cải, tay lần bồng con.
Đồng bào than khóc nỉ non,
Mùng mền hắn đốt không còn xí chi.
Ngó về thôn một phen ni,
Cửa nhà tan nát, người thì hoang mang.
Ra đi dân chúng phàn nàn,
Đóng đồn thôn một, luận bàn làm sao.
Đồng bào đi lại lao xao,
Lên đồn chụp bóng, đổi trao giấy tờ.
Gia đình, căn cước, kiểm tra.
Thanh niên, phụ nữ, ông già cũng đi.
Thiếu niên, thiếu nữ, thiếu nhi,
Chí mẹ binh sĩ cũng đi lên đồn.
Có mô ba dập bảy dồn,
Trận này trận khác, còn chi trong nhà!
Ba ngày đều chạy cả ba,
Người chạy về Hà, người chạy lên doi.
Nói về cảnh khổ Hải Đài,
Cửa nhà đốt hết, sắn khoai không còn…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.