Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi Nguyên Minh vào 10/10/2008 23:58
Ống tre khô người ta còn chuộng,
Bậu lỡ thời như ruộng bỏ hoang.
Ruộng bỏ hoang người ta còn cấy,
Bậu lỡ thời như giấy trôi sông.
Giấy trôi sông người ta còn vớt,
Bậu lỡ thời như ớt chín cây.
Ớt chín cây người ta còn hái,
Bậu lỡ thời như nhái lột da.
Nhái lột da người ta còn xáo,
Bậu lỡ thời như áo vá vai.
Áo vá vai người ta còn bận,
Bậu lỡ thời như rận cắn đêm.
Rận cắn đêm người ta còn bắt,
Bậu lỡ thời như giặc Hà Tiên.
Giặc Hà Tiên người ta còn đánh,
Bậu lỡ thời như cánh chim bay.
Cánh chim bay người ta còn bắn,
Bậu lỡ thời như rắn cụt đuôi.
Rắn cụt đuôi người ta còn sợ,
Bậu lỡ thời như nợ kéo lôi.
Nợ kéo lôi người ta cò trả,
Bậu lỡ thời như trã nấu ăn.
Trã nấu ăn người ta còn rửa,
Bậu lỡ thời như lửa cháy lan.
Lửa cháy lan người ta còn tưới,
Bậu lỡ thời như lưới giăng ngang.
Lưới giăng ngang người ta còn cuốn,
Bậu lỡ thời ai muốn nà ưng.
‡ Trách cha, trách mẹ, trách cậu, trách dì,
Con gái lỡ ‡ thì như ruộng bỏ hoang.
Ruộng bỏ hoang ‡ có ngày cày cấy,
‡ Gái lỡ ‡ thì như giấy trôi sông.
Giấy trôi sông ‡ có khí còn ‡ viết,
Gái lỡ ‡ thì như ‡ ếch lột da.
‡ Ếch lột da ‡ còn khi chiên xáo,
Gái lỡ thì như áo hai thân,
Áo hai thân ta còn ‡ mặc mát,
Gái lỡ ‡ thì như ‡ cát đường xa.
Cát đường xa ta còn ‡ chuyên chở,
Gái lỡ ‡ thì như nợ ‡ lâu năm.
Nợ ‡ lâu năm không lời thì vốn,
Gái lỡ ‡ thì e khốn mà thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.