Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nay mừng vận mở thái hoà,
Thông reo trúc hoá mai già khoe tươi.
Khang cù kích nhưỡng đòi nơi,
Mở Chu kỷ thấy có đời Trang Vương.
Hội quân minh, họp thần lương,
Trang Vương ngự trị bốn phương thái thuần.
Bát thiên thu, bát thiên xuân,
Muôn dân cũng phục thánh quân trùng trùng.
Tăm kình cáo thỏ sạch không,
Có nhà Trần Thị xứ Đông, Thanh Hà.
Tướng công quan đại phú gia,
Xuân thu đỉnh thịnh tên là Thúc Thông.
Chưa ai kế hậu nối dòng,
Đêm ngày phiền muộn trong lòng lo âu.
Trai già bỗng nở hạt châu,
Mới hay như ý sở cầu bấy nay.
Sinh ra một gái tốt thay,
Má đào, mặt ngọc, tóc mây rườm rà.
Tướng công yến ẩm xướng ca,
Mừng vui cấy ngọc nở ra nụ vàng.
Mai sau hương hoả từ đường,
Vô nam dụng nữ, thế gian cũng đầy.
Nâng nui vàng ngọc trên tay,
Vàng kia ve vuốt, ngọc này giấu thương.
Đến ngày tuổi trẻ phi thường,
Mẹ cha mới đặt tên nàng Ngọc Hoa.
Xuân thu tuổi mới mười ba,
Tin ong sứ điệp cũng đà lắm lơi.
Tướng công một chút hiếm hoi,
Tìm nơi lệnh tộc chọn người trâm anh.
Bản hương có đứa thời danh,
Biện Điền nó cũng giáp ranh Tấn Tần.
Đưa thư kể cả mấy lần,
Cầu ô rắp bắc, sông Ngân cũng ngừng.
Nhiều nơi dắt mối tơ vương,
Kẻ thời chức trọng, người thương quan sang.
Nơi thì ngự sử triều đường….
Ông bà nghĩ ngợi thêm càng ngẩn ngơ.
Cho người đòi hỏi Ngọc Hoa,
Sâu nông mới giải gần xa ngần này.
“Mẹ cha chẳng ép con nay,
Phải duyên đẹp ý mặc dây xích thằng”.
Ngọc Hoa rón rén thưa rằng:
“Đạo cha đức mẹ xem bằng non cao.
Sinh thành dưỡng dục cù lao,
Ân thâm đức trọng, dám đâu cưỡng lời.
Song con chưa đẹp duyên hài,
Rầy ong mai bướm gái trai cũng buồn!”
Tướng công nghe rõ nguồn cơn,
Mẹ cha dễ ép lòng con được nào.
Thoắt thôi Ngọc Hoa bước vào,
Trách duyên sao khéo mận đào lửa hương!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]