Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Nhời sao thảm thiết cay chua,
Làm cho ảo não xót xa muôn phần!
Bèn đòi văn võ bách thần,
Mặc triều nghị luận việc nàng làm sao.
Triều đình đặt gối tâu vào:
“Nước Nam cũng chẳng thiếu nào nữ nhân.
Vả vua là đấng cầm cân,
Ví dù ở thế, nhân tâm bất hoà”.
Vua nghe triều nghị gần xa,
Rằng: “Triều nghị thế, sự đà không thông!”
Triều đình nghe phán hãi hùng,
Răn mà chẳng được, tuỳ lòng vua thôi.
Bách quan bệ ngọc dâng lời:
“Bóng trăng xuống đất, mặt trời mọc lên.
Đức vua muốn kết nhân duyên,
Giết chàng Phạm Tải cho yên mọi đường.
Bấy giờ người sẽ lấy nàng,
Kẻo mà nhất quốc lưỡng vương, bất bình”.
Trang vương nghe phán phân minh,
Phó cho nhà bếp thi hành xem sao:
Mật ong, lá ngón bỏ vào,
Râu hùm, thuốc độc thế nào hiệu ngay.
Làm xong, y thử đặt bày,
Vua xem lòng đã vui vầy trước sau.
Nào chàng Phạm Tải ở đâu?
Triệu viên ấy kíp cáo chầu bệ đơn.
Nàng nghe vua phán thiệt hơn,
Tay liền bấm độn vội vàng xem qua:
“Sơn trạch quẻ động hào ba,
Vợ chồng ân ái xót xa lòng vàng.
Ngỡ là đồng tịch, đồng sàng,
Đồng sinh, đồng tử, lửa hương muôn đời.
Hay đâu một phút biến rời,
Xui nên chia rẽ duyên tôi làm vầy!
Trời cao đất rộng có hay?
Sát phu hiếp phụ, sự này thấu chưa!
Chàng du tai nạn chẳng qua,
Thời tôi tự vẫn làm ma theo chàng”.
Phạm Tải đau đớn trăm đường,
Cầm lấy tay nàng lăn khóc thở than.
“Dù anh vắng mặt dương gian,
Thì em liệu kế tái hoàn bản hương.
Trước là vẹn cả đôi đường,
Sau là định tỉnh đạo thường xuân huyên.
Thay tôi cha mẹ khỏi phiền,
Gọi là hương lửa bén duyên với nàng.
Ví dù nàng có lòng thương,
Xin nàng giữ lấy lửa hương sau này.
Sắt cầm hoà hợp bấy nay,
Thời nàng chịu chế cho đầy ba đông.
Mãn tang khi ấy mặc lòng,
Còn tang chớ có đèo bòng, chẳng nên.
Dù tham vua có binh quyền,
Vong bần, bội nghĩa bạc đen mặc trời”.
Nói năng chưa kịp dứt lời,
Vua sai sứ giục tốc thôi phải vào.
Vợ chồng vào đến sân chầu,
Vua quan trông thấy giờ lâu mỉm cười.
-Yến đâu? Nhà bếp các người!
Ba tuần rượu chuốc, nàng vui, chàng về.
Ấy là vẹn thửa nhân nghi,
Ba tuần rượu chuốc tức thì liền tay.
Phạm chàng trách mắng chua cay,
Tử sinh hữu mệnh sự nay có trời.
Ba tuần rượu chuốc xong rồi,
Phạm Tải bái mạng, bùi ngùi từ quy.
Trở ra vừa đến tây vi,
Thấy trong mình nhọc, ngồi kề thở than:
“Dù tôi phạm phép khởi loàn,
Thời tôi cam chịu thác oan thế này.
Ngọc Hoa nàng hỡi! Có hay,
Duyên ta ai rẽ cho rày cực nhau?
Tướng công cha mẹ nơi đâu?
Có hay là sự cơ cầu nàng ơi!”
Thở than nói chẳng hết nhời,
Mồ hôi đã xuất ra ngoài càng thương.
Bây giờ én Bắc, nhạn Nam,
Giã nàng ở lại dương gian, anh về!
Ngọc Hoa quỳ lại một khi:
“Ai làm nên nỗi biệt ly thảm sầu!
Cho nên gan héo ruột rầu,
Khôn tìm phép quỷ, khôn cầu phép tiên!
Sự này thấu đến Hoàng thiên.
Vì tôi nhan sắc với nên thế này!
Nàng vừa than thở một giây,
Hồn ma phút đã tếch rầy âm cung.
Ngọc Hoa ôm lấy mình chồng,
Khóc than kể lể sự lòng xuân xanh:
“Chàng ơi? Sao nỡ phụ tình,
Để thiếp một mình vò võ phòng hương!”
Nàng bèn tắm gội cho chàng,
Áo quần ba bộ sẵn sàng thay cho.
Ngỡ là phận ấm duyên ưa,
Ai ngờ kẻ Việt người Hồ bắc nam!
Chàng thời hồn lạc phách tan,
Như người nằm ngủ lúc còn bình sinh.
Ngọc Hoa than khóc vật mình,
Cùng chàng đồng tử đồng sinh kẻo mà.
Lấy ai đem tin về nhà,
Lại lo cha mẹ tuổi già nhớ mong.
Quan tài đã đóng vừa xong,
Nàng bèn bưng lấy mình chồng vào quan.
Một mình thôi khóc lại than,
Tủi thân có một thương chàng gấp hai:
“Ai làm chia rẽ đôi nơi?
Giết anh tội ấy vua thời xấu xa!
Hai cha mẹ tuổi già, mình yếu.
Việc gia đình tính liệu cậy ai?
Anh thời về chốn tuyền đài,
Để tôi phận gái quê người dở dang!
Trách thiên địa bằng gương chẳng xét,
Anh đi đâu để thiếp bơ vơ!
Năm canh rắp tưởng nằm mơ,
Trách duyên tủi phận cay chua ngậm ngùi….
Nghĩa vợ chồng chao xương gửi thịt,
Khi nắng mưa, thiếp hết trông chàng”.
Nỡ nào cắt chỉ cho đang,
Bởi đâu hay bởi đa đoan việc trời?
Dẫu âm, trần đôi nơi cách biệt,
Về suối vàng chồng vợ hẳn yên,
Trách Trang Vương cầm quyền loạn phép.
Hiếm chi người, nỡ ép phụ nhân!
Chồng tôi thác đã thiệt thân,
Ắt là thiên địa xoay vần mới hay”.
Vật mình lăn khóc đêm ngày,
Chàng mười bốn tuổi uổng thay một đời!
Trang vương thấy tàng chàng rồi,
Truyền quan nội gián cho mời nương nương.
Thị thần chẳng tới Chiêu dương,
Thưa rằng: “Vua dạy rước nàng vào trong”.
Ngọc Hoa nghe nói, giận lòng,
Cầm dao rạch mặt, máu ròng chảy ngay.
Khóc rằng: “Chàng hỡi có hay,
Vì tôi nhan sắc, chàng rầy thác oan!”
Chẳng tham gác phượng, lầu vàng,
Vái trời, cắt tóc để tang cho chồng.
Khăn tang áo trở não nùng,
Dời chân rón rén gót hồng bước ra.
Lạy thôi, quỳ tấu thượng toà:
“Chồng tôi quả thác đã ba ngày rày.
Tôi là phận gái thơ ngây,
Vua đòi vâng phép vao đây làm gì?”
Vua nghe nói vân vi mọi nhẽ,
Phán rằng: “Nàng soa nỡ hoài thân.
Chớ nghe cáo thỏ chư quan,
Phượng hoàng đâu lại đứng ăn với gà.
Trẫm nay trị nước gần xa,
Chưa ai xứng đáng gọi là chính phi.
Nó dù thiệt phận thác đi,
Ta cùng nàng muốn kết nghì làm đôi.
Âu là duyên số bởi trời,
Lòng vàng quyết hẳn đẹp đôi duyên vàng.
Hay là nàng nhớ thương chàng,
Cho nên nàng lại tìm đường lánh xa?”
Nàng liền đặt gối tâu qua:
“Chúc vuamuôn tuổi, quốc gia vững bền.
Tôi niên thiếu, tuổi hèn thơ dại,
Còn xuân xanh tuổi mới mười ba.
Lòng vua muốn kết giao hoà,
Tôi xin về nhà, chịu chế ba đông.
Ba năm mãn phục tang chồng,
Thời tôi kíp đến sân rồng chầu vua.
Khi ấy mười sáu đang vừa,
Trăng tròn ngọc bén, vua chưa vội gì”.
Vua nghe nàng nói vân vi.
Phong hàng Quân chế đưa về bản hương.
Thấy nàng tiết nghĩ càng thương
Truyền cho quân sĩ dọn đường tiễn đưa.
Thuyền rồng mười chiếc chèo đưa,
Trăm ba cung nữ vua cho đưa về.
Lệnh truyền khắp chợ cùng quê,
Ngũ sắc tinh kỳ rước Phạm Tải công.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]