Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ngọc Hoa thảm thiết thương chồng,
Cơm ăn chẳng được, má hồng kém tươi.
Ngày ngày ngồi ở bên ngoài.
Đêm thời mở nắp quan tài vào trong.
Đá vàng khăng khắng một lòng,
Cổ tay lại gối đầu chồng như xưa.
Chẳng tanh, chẳng thối, chẳng nhơ,
Hãy còn vẻn vẹn như xưa, lọ tầy.
Cứ thui thủi mỗi ngày ba bữa,
Thương nhớ chồng biết thủa nào khuây!
Than rằng: “Trời lắm sắc mây,
Bể rộng, đất dầy có thấu tình không?”
Năm ngày về đến huyện Đông,
Mẹ cha đón rước cực lòng, than ôi!
Thương con, tiếc rể, ngậm ngùi,
Vái đất, kêu trời, than thở cùng ai?
Khắp mọi nơi thương chàng Phạm Tải,
Bảo nhau rằng trời ở không công!
Tướng công nước mắt ròng ròng,
Cả hai vợ chồng khóc lóc thở than:
“Mẹ cha rắp cậy chúng con,
Ai ngờ con bỏ nước non âu sầu”.
Hoa tàn nước mắt tuôn sầu,
Tướng công kén chọn vườn sau táng chàng.
Ngọc Hoa nước mắt hai hàng,
Quỳ lạy cha mẹ cùng làng được hay.
“Cha dù thương đến con nay,
Cho chồng con rầy táng ở tại gia.
Nhược bằng chẳng ở trong nhà,
Thì con tự vẫn làm ma theo chồng”
Tướng công nước mắt ròng ròng:
“Nào cha có tiếc nhà không làm gì!
Sửa sang mái tả thanh trì,
Để chồng con đó ắt thì cũng hay”.
Mặn mà hương khói đêm ngày,
Thờ chồng chốn ấy khi nay yên lòng.
Thoi đưa thấm thoát ba đông,
Ngọc Hoa than khóc cùng chồng thương thay!
Ba năm hết tóc tang này,
Lòng tôi thương xót chẳng khuây sự chàng.
Chữ rằng: “Đồng tịch đồng sàng,
Đồng sinh đồng tử ngai vàng chẳng quên.
Vĩ tham vua có bình quyền,
Tảo khang nỡ phụ chẳng yên những là”.
Bước vào quỳ lạy mẹ cha:
“Sinh thành dưỡng dục đã bao năm chầy.
Thương con phận gái thơ ngây,
Biết tính sao rầy lỡ bước bơ vơ!
Thương ơi! Cha mẹ tuổi già,
Lấy ai khuya sớm vào ra đêm ngày?
Thương song đường lòng nay như cắt,
Nói ra càng chua sót đắng cay!
Cửa nhà ta đã nhường này,
Trâu bò, điền sản cùng tầy người ta.
Chia cho nàng nước trẻ già,
Để làm thờ phụng mẹ cha muôn đời.
Cho con tự tử mà thôi
Kẻo vua quan lạ còn đòi tôi ra”.
Tướng công giọt ngọc nhỏ sa,
Giờ lâu với bảo Ngọc Hoa một lời:
“Mẹ cha tuổi hạc cao vời,
Nỡ nào con lại xa chơi suối vàng!
Lấy ai định tín thần hôn?”,
Ngọc Hoa mới nói nguồn cơn tỏ tường:
“Dù tôi mà chẳng theo chàng,
Cũng liều phận bạc nghĩa vàng xuân huyên.
Kẻo vua rồi lại ép duyên,
Thời tôi tự vẫn cho yên cửa nhà”.
Tướng công phảng phất hồn hoa,
Ngập ngừng nước mắt xót xa đoạn trường!
Mõ rao khắp hết xóm làng,
Thượng thông, hạ đạt thôn hương mọi người
“Ngọc Hoa nó đã thác rồi,
Bây giờ sinh tử thì tôi cậy làng.
Nào là châu báu, bạc vàng,
Chia ra cho nàng thượng hạ đông tây.
Mỗi người một nén vàng này,
Ruộng thời mười mẫu, trâu cày mười con”.
Cha đương chia của theo hàng,
Ngọc Hoa mới đến lạy làng cùng cha.
Vào nhà liền lạy mẹ cha,
Áo quần mặc lấy bước ra theo chồng.
Khăng khăng nàng quyết một lòng,
Cầm dao lá trúc xuyên thông ngang hầu.
Máu tuôn lai láng dầu dầu
Tướng công lăm khóc vật đầu rằng: “Nay
Lá vàng còn ở trên cây,
Lá xanh rụng xuống trời hay chẳng trời’.
Ông bà nói chẳng nên lời,
Ôm con mà khóc sụt sùi thở than:
“Hoá công thật khéo đa đoan,
Nỡ nào luống để hoa tàn hương bay!”
Tiên phi đã tếch cung mây,
Đau lòng áy láy đêm ngày xót xa.
Than ôi! Xuân cõi, huyên già,
Cậy ai định tỉnh phụng thờ hiếu trung!
Con ta chỉ nẻo tiên cung,
Họ hàng thân thích đều cùng sót xa.
Nói rằng: Phạm Tải, Ngọc Hoa,
Bây giờ đã xuống Diêm La gặp rồi.
Thoát thôi tướng công trở hài
Tìm nơi đất tốt táng mai gần miền.
Sơn hữu tình, thuỷ hữu duyên,
Quy khu táng mộ cho yên sự nàng.
Hai người cùng để một lăng,
Thông reo bóng rủ, trăng soi xế gần.
Cho làm thảo xá ba gian,
Trên thời ngói lợp bức bàn song song.
Lại trồng khóm trúc hàng thông,
Thông reo, trúc hoá vẻ rồng thêm tươi.
Nàng thác được mười ngày rồi,
Trang vương sực ngồi bấm đốt ngón tay.
Nàng về từ chế bảy chay,
Ba năm ba tháng mười ngày sẽ thôi.
Chịu tang nàng đã mãn rồi,
Truyền quan nội giám về đòi nàng ra.
Khâm sai tuân lệnh quốc gia,
Kiệu vàng tán tía về nhà thẳng giong.
Năm ngày về đến xứ Đông,
Thấy một nhà ngói giữa đồng tốt thay.
Bốn bề hào luỹ tường xây,
Thông reo, trúc hoá, sum vầy thênh thang.
Hỏi thăm những kẻ mục đồng,
Kia năng thái miếu thờ ông bà gì?
Mục đồng bước đến thưa quỳ:
“Ấy mộ Trần thị thác đi theo chồng”
Ba quân cám cảnh đau lòng,
Duyên kiếp vợ chồng người đã hồi qua.
Về tâu trước mặt đan trì,
Rằng: “Trần thị thác về âm cung”.
Trang vương rước mắt ròng ròng,
Như dao cắt ruột trong lòng xót xa…
Đoạn này kể chuyện Ngọc Hoa,
Từ ngày chỉ nẻo Diêm La âm thầm.
Thấy nhau, giọt ngọt khôn cầm,
Ơn nàng trinh tiết ba năm vẹn toàn.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]