Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thoát thôi chân bước lên đường,
Trước hồi trống giục, sau hàng cờ giong.
Định lời trân trọng ghi lòng,
Nhời vàng đã rắp ở trong dạ vàng.
Mười ngày dãi nắng dầm sương,
Phạm chàng trông thấy, lòng càng xót xa!
Còn đường việc nước, việc nhà,
Nhác trông thoắt đã thấy toà Trang vương.
Khâm sai quan mới bảo chàng:
“Tôi xin lĩnh lấy Ngọc nương đi cùng”.
Ngọc Hoa cầm lấy tay chồng,
“Ở đây chờ thiếp vào trong ngự toà”
Khâm sai tâu thượng hoàng gia,
Tâu rằng: “nàng đã gót hoa vào chầu”
Vua Trang ra ngự nhà lầu,
Tả văn hữu võ đứng hầu hai bên,
Loa truyền đòi Ngọc Hoa lên,
Trang vương thấy mặt, ngỡ tiên non Bồng.
Nàng vào bái tại cửu trùng,
Trống dong ba dạo, cúc cung ba lần.
Đôi bên tả hữu quần thần,
Mừng vua gặp được mỹ nhân ngày rày.
Vua truyền người mộc đem đây,
Cùng nàng Trần thị so rày đâu hơn.
Ba trăm mỹ nữ cung tần,
Cùng cho ra sánh nàng Trần ta xem.
Cung tần chẳng chịu làm em
Cho nên trang điểm áo xiêm rộn ràng
Nhởn nhơ trước mặt thánh hoàng
Vua Trang trông kỹ Ngọc nàng như tiên.
Đòi người cung tiến Biện Điền
Khen rằng trung nghĩa tiến lên bệ rồng,
Sắc phong cho nó quận công
Làm gương cho kẻ có lòng với tao.
Biện Điền khấp khởi mừng sao
Rạng mình và lại giải lao báo thù
Đức Trang ước nguyện đã phu
Vời Ngọc Nương đến hoa cừ kết giao:
“Xưa còn đông liễu, tây đào,
Nay mừng tiên đã lọt vào Bồng lai
Đôi ta đã hợp duyên hài,
Trăm năm tơ tóc muôn đời hiển vinh”.
Nghe vua chỉ phán phân minh,
Nàng liền quỳ xuống tâu trình sâu nông:
“Tôi là con gái có chồng,
Tứ đức chưa trọn, tam tòng đã nên.
Nhân duyên mới được nửa niên,
Bỗng đâu có lệnh bề trên về đòi.
Tôi vâng uy pháp con trời,
Vậy nên tôi phải tới nơi đan đình.
Hiếm gì thiếu nữ trâm anh,
Mà vua lại phải ép tình tôi chi!”
Trạng vương mới phán một khi:
Đòi chàng Phạm Tải tức thì vào đây.
“Ta là thánh đế nước này,
Nhẽ đâu ta bắt vợ mày là dân.
Đồng vàng đổi lấy đồng cân,
Ba trăm mỹ nữ cung tần chia đôi.
Để làm hoàng hậu chính ngôi,
Chồng loan vợ phượng bằng đời Hán gia.
Ngọc Hoa duyên bén cùng ta,
Thời người cũng được vào ra đây liền.
Lại cho người đủ tước quyền,
Trước thuận nhà nước sau yên cửa nhà.”
Phạm chàng đặt gối tâu qua:
“Vợ tôi chút phận sinh ra một bề.
Tưởng là vẹn đạo xướng tuỳ,
Cho nên vàng đá trót thề bách niên.
Người tiên lại gặp bạn tiên,
Tôi là hạn sĩ đạo hiền quản bao.
Lòng vua dù quyết thế nào,
Thời tôi chịu vậy biết sao bây giờ!
Riêng thân phận mỏng như tờ,
Bà Nguyệt chẳng đoái, ông tơ không vì!
Nàng đà an phận cung phi,
Tôi xin dạo gót lui về quê ngay.
Quyết lòng giới hạnh ăn chay,
Trước là lánh nạn, sau rày tu thân.
Cuộc đời như áng phù vân,
Lại nhiều nghiệp chướng trầm luân mê đồ.
Vả tôi tài thiển trí ngu,
Lộc trời tước nước vua cho thẹn thùng.
Gà rừng dù muốn làm công
Sợ khi nhảy múa rụng lông tức thì!
Nhời quê tâu động đơn trì,
Vua cùng văn võ xét suy cho rầy”.
Vua truyền nàng Ngọc đến đây,
Tức thì chỉ phán ra ngay một nhời:
“Chồng nàng ta hỏi đầu đuôi,
Quyết về giới hạnh còn người thế nào?
Ta nay quyền cả, ngôi cao,
Vì nàng một chút, tổn hao muôn nhời”.
Nghe vua nói hết khúc nhôi,
Nàng liền quỳ xuống mọi nhời kiển tâu:
“Chúng tôi duyên bén cùng nhau,
Đức vua phán thế lấy đâu công bằng?
Nữ nhi phận phải chữ tòng,
Mặt trời nặn quả bóng trăng khôn vì.
Ví dù tôi chửa vu quy,
Vua thương nạp dụng, thế thì ai đương.
Nay tôi duyên kiếp cùng chàng,
Nỡ nào phụ nghĩa tào khang cho đành?
Vua nay pháp luật công bình,
Thiên hạ thuận tình, thần quỷ vâng uy.
Cung tần mỹ nữ thiếu chi,
Mà vua phải ép nữ nhi có chồng.
Dù vua xử ức má hồng,
Thờ tôi tự vẫn khỏi lòng bội phu”.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]