Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về gia đình, họ hàng
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào 03/05/2026 09:47
Mẹ buồn trách vì con bất hiếu,
Con tới đây, mẹ biểu đôi lời:
Này con, bạc làm con ơi,
Nghĩ càng chua xót thương rơi lệ sầu!
Công cha mẹ bể sâu núi cả,
Đức sinh thành con há quên sao?
Nuôi con những tưởng về sau,
Đỡ đần trong lúc tuổi cao sức mòn.
Nay chán nản thấy con ở bạc,
Thân già này sống thác nhờ ai?
Mẹ cha con chẳng đoái hoài,
Hôm nay tửu quán, ngày mai ca lầu.
Công cha mẹ cù lao cúc dục,
Bởi vì con khổ cực trăm đường.
Mười ngày chín tháng cưu mang,
Ăn cay uống đắng, mình vàng xác ve.
Sinh con ra vỗ về đùm bọc,
Yêu quý con như ngọc như ngà;
Coi con tựa tuyết, tựa hoa,
Khi vào hôn hít, khi ra cợt cười.
Nào lúc con bỏ chơi, biếng bú,
Mẹ quên ăn quên ngủ vì con.
Đắng cay như ngậm bồ hòn,
Năm canh một mẹ, một con, một đèn!
Mẹ những chịu bao phen khổ sở,
Vào những khi con lở, con sài,
Khổ này có một không hai,
Áp ôm nựng nịu bao nài tanh hôi.
Khi con khoẻ, con chơi mẹ sướng,
Chăm chút con nào tưởng đến thân;
Con ơi, gia bạc thân bản,
Khổ này xuôi Sở ngược Tần vì con!
Thương cha con trèo non, lặn suối,
Dãi nắng mưa trưa buổi tối ngày.
Con ơi, muôn nỗi đắng cay,
Trăm đàng phiền não, con rày nghĩ sao?
Mà con phụ bạc, con nào?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.