Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè tâm sự
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 15:34
“Dặn bạn về kín múi như tằm,
Chín tháng cũng đợi, một năm cũng chờ.
Dặn bạn về kín múi như tơ,
Lòng thương không ai biết, dạ đợi chờ không ai hay.”
Lòng bấm chí thương ai,
Đừng phỉnh phờ em ngọi.
Gặp anh đây em hỏi,
Sự cơn cớ vì ai?
Đêm than vắn, thở dài,
Ngày ủ ê phiền muộn.
Suốt tháng trời phiền muộn.
Đi ra thì không muốn,
Không đi, trong dạ không yên.
Dạ thêm rối cơn phiền,
Ruột tằm đau chín khúc,
Đau ruột tằm chín khúc.
Bởi vì ai xui giục,
Cho nên nỗi nước ni.
Tưởng bắc cầu mà đi,
Ai bắc cầu mà lội.
Thầy mẹ bức vội,
Ép uổng duyên em.
Không có lý anh gièm,
Cho duyên rời, phận rời,
Cho duyên rời, phận rẽ.
Anh say sưa có kẻ,
Anh đằm thắm có nơi,
Giá như cơn phướn cao ngất trời.
Trăm dây xe không đến,
Bạn vin cùng không đến.
Nào ai khấn nguyệt:
“Ta thương mãi nhớ liều,
Em giòn đẹp bao nhiêu,
Anh say sưa rứa nấy,
Anh mệt mà rứa nấy.”
Hai tay bưng lấy,
Chén thông trúc đầy vơi.
Dặn bạn một lời:
“Đừng say sưa chốn khác!
Đừng mệt mà chốn khác!”
Khen ai khéo tạc,
Mặt vuông tượng chữ điền,
Lỗ miệng anh cười có duyên,
Thế tình ai cũng mộ.
Con mắt dòm chộ,
Nơi vườn quế hồ sen.
Trông cho xáp mặt bạn quen,
Lòng vân vi rứa mãi,
Dạ bồi hồi rứa mãi.
Ra đường gặp con người đạo ngãi,
Mới thoả chí mát lòng.
Ai có biết cho không?
Giữa trời xanh non nước,
Giữa đoạn trường non nước.
Đất thành Rum giao ước,
Đất càn thuỷ giao nguyền.
Bắt phận cùng duyên,
Xe đôi ta đằm thắm.
Cách quan sơn ngàn dặm,
Khắp ba phủ Kỳ Hoa.
Trở lại về nhà,
Không một ai vừa ý.
Một mình em vừa ý,
Ba suy, bảy nghĩ,
Năm đợi, bảy chờ,
Dặn bạn về kín múi như tơ.
Không đi thì nhớ,
Đi ra thì sợ không nên.
Đi ra chỉ thêm phiền,
Đau lòng anh chín khúc,
Chạnh lòng anh chín khúc.
Bởi vì ai xui giục,
Ta lấy nỏ được nhau.
Dao cắt rọt (ruột) không đau.
Đồng (bằng) quen rồi lại dãn.
Quen bạn rồi lại dãn,
Ra nông nỗi nước ni.
Ai bắc cầu mà đi,
Bạn sửa cầu phải lội.
Thầy mẹ em bức vội,
Mới ép uổng duyên em.
Không có lẽ anh gièm,
Cho duyên rời phận rời,
Duyên lại rời phận rẽ.
Em ở cùng thầy mẹ,
Lửa đã bén mùi hương.
Em bước chân ra đường,
Được thơm danh nổi tiếng.
Đêm năm canh quyến luyến,
Dạ trù thuộc bùa yêu.
Em giòn đẹp bao nhiêu,
Anh say sưa rứa nấy,
Bạn mệt mà rứa nấy.
Hai tay bưng lấy,
Bưng lấy chén rượu cúc đầy vơi.
Nói cho hẳn một lời,
Đừng say sưa chốn khác.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.