Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Trăm năm đã chắc cái duyên trời,
Chửa cưới, nhưng mà hãy đẻ chơi.
Gối điệp dầu chưa đành phận thiếp,
Mộng hùng[1] nay đã đẹp lòng ai.
Ông tơ đương gỡ mành dây rối,
Bà mụ liền trao nắm bột rơi.
Cái sự chi thường thời đã vậy,
Chiều chồng nên trước, chị em ơi!


Cô đào ở với người nhân tình, chửa cưới mà đã đẻ con giai, sau bị bỏ, mới gửi thơ lại nói mát.

Chú thích:
[1]
Mộng thấy con gấu (hùng) thì sinh con giai. Kinh thi có chữ “Duy hùng duy bi, nam tử chi tường”.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]