Thơ » Việt Nam » Cận đại » Trần Tế Xương
Đăng bởi Vanachi vào 13/08/2005 18:16, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 06/09/2009 21:57
Đêm qua anh đến chơi đây,
Giày chân anh dận, ô tay anh cầm.
Rạng ngày sang trống canh năm,
Anh dậy, em hãy còn nằm trơ trơ.
Hỏi ô, ô mất bao giờ,
Hỏi em, em cứ ậm ờ không thưa.
Chỉn e rày gió mai mưa,
Lấy gì đi sớm về trưa với tình?
‡ Hôm qua anh đến chơi đây,Một nhà nho quê ở Nam Trực (nay thuộc huyện Nam Ninh, tỉnh Hà Nam) lên phố Hàng Thao hát cô đầu, bị cô đào nẫng mất chiếc ô lục soạn đắt tiền. Ông này tiếc của nhưng không biết làm thế nào, bèn đến nhà Tú Xương nhờ rửa cho cái hận này. Ông Tú vui vẻ nhận lời và làm bài thơ trên.
Giày ‡ dòn anh ‡ diện, ô ‡ tây anh cầm.
Rạng ngày sang trống canh năm,
Anh dậy, em ‡ vẫn còn nằm trơ trơ‡ ,
Hỏi ô, ô mất bao giờ,
Hỏi em, em ‡ những ỡm ờ không thưa.
‡ Sợ khi rày ‡ nắng mai mai mưa,
Lấy gì đi sớm về trưa với tình?
Chiếc ô là của mấy mươi,Khảo dị:
Ngắn ngày xin chớ dài lời làm chi.
Nắng thì nắng cũng có khi,
Mưa thì mưa cũng có kỳ mà thôi.
Ví dù anh có thương tôi,
Thì xin anh cứ đội trời anh lên.
Hay là anh quyết bắt đền,
Thì đây sẵn có có cái đền bằng ba.
‡ Chẳng qua muôn sự tại trời,
Thôi thôi xin chớ dài lời làm chi.
Nắng thì nắng cũng có khi,
Mưa thì mưa cũng có kỳ mà thôi‡
Thật lòng anh có thương tôi,
Thì ‡ anh cứ việc đội trời ‡ mà lên.
‡ Nhược bằng anh ‡ có bắt đền,
Thì ‡ xin đền cái ‡ đắt tiền bằng ba.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi karizebato ngày 05/09/2009 22:12
Có 1 người thích
Một nhà nho quê ở Nam Trực (nay thuộc huyện Nam Ninh) lên phố Hàng Thao hát cô đầu, bị cô đào nẫng mất chiếc ô lục soạn đắt tiền.
Ông này tiếc của nhưng không biết làm thế nào, bèn đến nhà Tú Xương nhờ ông Tú rửa cho cái hận này. Ông Tú vui vẻ nhận lời.
Sáng hôm sau, chủ nhà ả đào nhận được tờ hoa tiên có bài thơ trên. Bài này được lưu truyền rộng rãi khiến nhà ả đào bị mất khách. Bà chủ ả đào chẳng phải tay vừa, biết ngay là trò của cậu Tú, liền đến xin cậu thương và tha cho các "em nó".
Không biết bà chủ thưa thốt dàn hoà thế nào mà vài hôm sau ở thành Nam lại lưu truyền một bài thơ khác trả lời bài "mất ô" trước:
Chẳng qua muôn sự tại trời
Thôi thôi xin chớ dài lời làm chi!
Nắng thì nắng cũng có khi
Mưa thì mưa cũng có kỳ mà thôi
Thật lòng anh có thương tôi
Thì anh cứ việc đội trời mà lên!
Nhược bằng anh có bắt đền
Thì xin đền cái đắt tiền bằng ba!
Kết cục là nhà ả đào ấy lại dập dìu ong bướm như xưa. Và nhà nho nọ hẳn phải được đền cái "đắt tiền bằng ba"!
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.