Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Kinh thi
Thời kỳ: Chu
3 bài trả lời: 3 bản dịch

Một số bài cùng tác giả

Đăng bởi Vanachi vào 05/10/2005 12:48

權輿 1

於我乎
夏屋渠渠,
今也每食無餘。
于嗟乎,
不承權輿。

 

Quyền dư 1

Ư ngã hồ,
Hạ ốc cừ cừ.
Kim giả mỗi thực vô dư.
Hu ta hồ!
Bất thừa quyền dư.

 

Dịch nghĩa

Đối với bọn chúng ta,
Nhà vua đã lấy to tát và sâu rộng để tiếp đãi.
Nay thì mỗi bữa ăn của chúng ta không đặng còn dư.
Than ôi!
Không thể tiếp tục như lúc ban đầu được nữa!


Thiên Quyền dư là lời than của người hiền lần lần bị bạc đãi.

Chú giải của Chu Hy:
Sở Nguyên Vương đời hán lấy lễ kính đãi ba vị Thân Công, Bạch Công và Mục Sinh. Mục Sinh không thích rượu cay, Nguyên Vương mỗi lần bày tiệc rượu, thường đem rượu ngọt cho Mục Sinh.

Đến khi Vương Mậu lên ngôi cũng thường bày tiệc, nhưng về sau lại quên rượu ngọt. Mục Sinh lui về nói rằng: có thể bỏ đi rồi vậy! Rượu ngọt không bày ra nữa, ý của nhà vua đã sơ suất đối với ta rồi, nếu không bỏ đi thì người nước Sở sẽ đem ta ra mà kẹp giữa chợ. Bèn thác bệnh. Thân Công và Bạch Công cố nài mà rằng: lẽ nào chẳng nghĩ đến ân đức vua thuở trước hay sao? Nay một sớm, vua đương thời thất một lễ mọn, sao đến nỗi đáng chi mà phải xử thế?

Mục Sinh nói rằng: vua thuở trước sở dĩ lấy lễ mà đãi ngộ bọn ba người chúng ta vì đạo hãy còn vậy. Nay vua bây giờ đã sơ sót, tức là quên cái đạo ấy rồi. Người đã quên đạo thì sao còn ở chung với nhau lâu dài được? Ta há lại khu khu vì cái lễ mọn kia hay sao?

Mục Sinh bèn thác bịnh mà bỏ đi.

Cũng là ý bài thơ này vậy.

Chương này thuộc phú.

Đây nói nhà vua lúc đầu thì lấy nhà to tát và sâu rộng để tiếp đãi bực hiền tài. Về sau lễ ý lần lần suy kém, việc cung cấp lần lần khinh bạc, đến nỗi bữa ăn của bực hiền tài cũng không được còn dư. Vì thế mà than thở, nói là không thể tiếp tục như lúc ban đầu.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Tạ Quang Phát

Ban sơ tiếp đãi chúng ta,
Cửa nhà sâu rộng vừa là lớn lao.
Bữa cơm nay chẳng dư nào,
Không còn tiếp tục như đầu hỡi ôi!


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Văn Thọ

Nhớ hồi nào nhà cao cửa rộng,
Thế mà nay ăn cũng chẳng thừa.
Chuyện đời đã cám cảnh chưa,
Ngày nay đâu có như xưa mà hòng!


Lộ tòng kim dạ bạch,
Nguyệt thị cố hương minh.
15.00
Trả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Ban đầu tốt với chúng ta,
Nhà vua lấy nghĩa sâu xa tiếp người.
Bữa ăn nay chẳng dư rồi.
Không còn tiếp tục như hồi ban sơ!


15.00
Trả lời