Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Thầy tổng, quan bang ứng cử

Khoá cử nghị viên đã đến nơi,
Phường tân phường cựu nhộn đua bơi,
Tổng làng danh giá thua dân biểu,
Mình quyết ra tranh một ghế chơi.

Bán mẹ ngay đi mấy mẩu vườn,
Dăm sào ruộng họ cũng cầm luôn.
Vứt tiền mua quách vài trăm phiếu,
Đắc cử rồi ta diễn đủ tuồng.

Nầy nầy mẹ đĩ chớ phàn nàn,
Dân biểu ngày nay chả khác “quan”.
Rồi đây mình được lên bà nghị,
Tàng tổng trông vào lắm vẻ vang.


Bác thầu ứng cử

Lãnh biện lâu nay vẫn có xu,
Chỉ hiềm mang tiếng một anh “thầu”.
Chi bằng vận động làm “quan nghị”,
Vào tỉnh ra toà có lắm câu.

Thường trực ban kia bổng khá nhiều,
Hội đồng chính phủ cấp càng dào,
Dẫu không vẫn giữ chân “quan nghị”,
Tiền cấp tiền xe cũng chán tiêu.

Mùi nếm đã quen khó vứt ra,
Méc-xì”, “biếng” “uỷ” khó gì mà.
Đít-cua”, “la-phết” rành tay thạo,
Há nhượng cho ai cái ghết ta!

Tháng chạp mười lăm đóng sổ rồi,
Thiếu niên mấy chú hết chơi vơi!
Nghị trường ghế đã mòn đâu đó,
Mang tiếng “bình hoa” moả cứ ngồi.


Văn sĩ ứng cử

Sức học thua ai vẫn có bằng,
Kiếm không ra việc chạy lăng nhăng.
Bán văn mấy lúc nghề ra ế,
Dân biểu tranh xem có khá chăng!

“Bình dân”, “lao động” sẵn phong trào,
Một món văn Tây dễ bán rao.
Thừa dịp nghị trường tranh một ghế,
Thiếu niên thanh giá lại càng cao!

Lớp cựu ngày nay đã hết thời.
Cột rường xã hội phải trò chơi.
Cử tri còn đợi gì gì nữa?
Nào có ai hơn phái học Tây!


Người bỏ thăm

Sư nói sư hay, vãi vãi hay,
Biết đâu chọn lựa khó lòng thay!
Chi bằng ta cứ người chân thật,
Không ích cho ai, chả hại ai.


1937

Bài phỏng điệu Trúc chi từ.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]