Thơ » Việt Nam » Cận đại » Hoàng Văn Hoè » Hạc Nhân tùng ngôn
Đăng bởi hongha83 vào 08/07/2025 17:10
破帽殘鞋雨理翻,
只因勝概覓桃源。
山回水曲知何處,
柳暗花明卻有村。
壁掛素琴人倚月,
風和綠酒客傾樽。
頹然醉倒西窗卧,
枕上青山入夢魂。
Phá mạo tàn hài vũ lý phiên,
Chỉ nhân thắng khái mịch đào nguyên.
Sơn hồi thuỷ khúc tri hà xứ,
Liễu ám hoa minh khước hữu thôn.
Bích quải tố cầm nhân ỷ nguyệt,
Phong hoà lục tửu khách khuynh tôn.
Đồi nhiên tuý đảo tây song ngoạ,
Chẩm thượng thanh sơn nhập mộng hồn.
Mưa tầm tã làm cho mũ giày rách nát hết
Chỉ muốn tìm đến thắng cảnh đào nguyên này
Non quanh nước lượn biết đến tận đâu
Liễu rợp hoa ngời, lại có thôn xóm
Đàn tơ treo sẵn trên vách, người đứng tựa ngắm trăng
Gió mát, rượu biếc, khách nghiêng chén
Say khướt nằm bên cửa sổ phía tây
Trên gối, thấy cả núi xanh trong mộng...
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 07/07/2025 17:10
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 07/07/2025 17:11
Mưa xối mũ tàn giày nát banh
Đào nguyên tìm đến chốn lừng danh
Non vồng nước luợn đâu nơi đẹp?
Liễu rợp hoa ngời đó xóm xanh
Vách sẵn đàn tơ người tựa nguyệt
Gió hoà rượu biếc khách nghiêng hình
Song tây men ngấm nằm say khuớt
Trên gối, mộng hồn núi rỡn quanh
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.