Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Hoàng Nguyễn Thự
觀於大海納潢汙,
無量群川萬壑趨。
洶湧波濤傳怒鼓,
渺溟涯涘亙平蕪。
不知蠡測還深淺,
乍憶桴浮是有無。
遠眺癡人孤島外,
郤疑砥柱訖中流。
Quan ư đại hải nạp hoàng ô,
Vô lượng quần xuyên vạn hác xu.
Hung dũng ba đào truyền nộ cổ,
Diêu minh nhai sĩ cắng bình vu.
Bất tri lãi trắc hoàn thâm thiển,
Sạ ức phu phù thị hữu vô.
Viễn diểu si nhân cô đảo ngoại,
Khước nghi chỉ trụ cật trung lưu.
Xem kìa biển lớn nạp mọi nguồn lớn nhỏ
Không biết bao nhiêu nghìn sông muôn suối đổ vào
Đùng đùng sóng cồn, vang rền tiếng trống giục giận dữ
Tít mù bờ bến, xa tắp đồng cỏ hoang mênh mông
Không hay việc “lấy bầu đong biển” có đo được biển sâu hay nông?
Chợt nhớ chuyện “cưỡi bè ra khơi” không biết là không hay có?
Vời ngắm, ngây người vì đảo lẻ ngoài xa
Ngỡ là cột đá cao ngất giữa dòng
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 02/06/2025 11:37
Lớn nhỏ đại dương cũng mở lòng,
Nhập vào vạn suối với ngàn sông.
Sóng xô cuồn cuộn ầm ào trống,
Bờ trải mênh mang tít tắp đồng.
“Bè cưỡi trùng khơi” nào thật giả?
“Bầu đong nước biển” liệu sâu nông?
Đảo xa cô quạnh, ngây người ngắm,
Ngỡ cột đá cao ngất giữa dòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.