Thơ » Trung Quốc » Vãn Đường » Hứa Hồn
Đăng bởi Vanachi vào 04/10/2008 20:29
一上高樓萬里愁,
蒹葭楊柳似汀洲。
溪雲初起日沈閣,
山雨欲來風滿樓。
鳥下綠蕪秦苑夕,
蟬鳴黃葉漢宮秋。
行人莫問當年事,
故國東來渭水流。
Nhất thướng cao lâu vạn lý sầu,
Kiêm hà dương liễu tự đinh châu.
Khê vân sơ khởi, nhật trầm các,
Sơn vũ dục lai, phong mãn lâu.
Điểu há lục vu, Tần uyển tịch,
Thiền minh hoàng diệp, Hán cung thu.
Hành nhân mạc vấn đương niên sự,
Cố quốc đông lai Vị thuỷ lưu.
Lên lầu cao, nỗi buồn trải vạn dặm,
Cỏ gai và dương liễu um tùm như bãi sông.
Mây mới nổi lên từ khe suối, mặt trời lặn sau gác,
Mưa núi sắp tới, gió tràn khắp lầu.
Chim bay xuống đám cỏ xanh, vườn Tần chìm vào bóng chiều tối,
Ve sầu kêu trong lá vàng, cung Hán đang độ mùa thu.
Người đi qua chớ hỏi về chuyện đang xảy ra,
Nước cũ đã xuôi đông theo dòng sông Vị.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày Hôm nay 10:19
Ngao ngán thành cao buổi mới trèo,
Chòm dương khóm liễu thướt tha chiều.
Bên khe mây nổi khi ô lặn,
Sườn núi mưa tuôn lúc gió hiu.
Cỏ lặn vườn Tần chim tối đậu,
Lá bay cung Hán dế thu kêu.
Thôi đừng hỏi chuyện đời xưa nữa,
Sông Vị đêm ngày nước chảy reo.
Trang trong tổng số 2 trang (11 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]
Bình luận nhanh 5
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.