Ngũ tuần sắp tới rồi
Cam phận đội ơn trời
Một điều quan trọng lạ:
Càng già, lệ ít rơi

Mà nay cảm khổ đau
Xưa kia vẫn tự hào
Thấy ai ai buồn tủi
Lòng luống những nghẹn ngào

Ôi! đẹp nguồn tình thương
Tim động, mắt rưng rưng!
Phải chăng nguồn gần cạn
Vì đã quá già chăng?

Thương bạn, lệ không rơi
Thương thân, lệ cạn rồi
Nào lấy ai khuyên giải
Giùm họ và giùm tôi

Hôm qua trời lạnh đông
Một người thiếu áo sồng
Quen tay tôi bố thí
Chẳng một chút động lòng

Một người chôn vợ xong
Chán nản ngỏ nỗi lòng
Mắt tôi cứ ráo hoảnh
Không giọt lệ cảm thông

Tâm tôi đã mệt sao?
Chiếc thân gù gập vào
Một mình luôn cặm cụi
Người già không ngẩng cao

Chết chăng quá nửa rồi!
Con tạo ác quá thôi
Luật mi ta chống đối
Giữ vẹn lòng thương người

Ôi! tóc bạc, mặt nhăn
Ta nhận hết không than
Nhưng cho ta trọn kiếp
Nguồn lệ không khô khan

Thấy người xấu gian tà
Vì lòng thiếu vị tha
Giọt lệ là lăng kính
Soi vũ trụ đẹp ra


Nguồn: Pháp thi tuyển dịch, Phạm Bạch Lĩnh, Trung tâm học liệu, Bộ Văn hoá - Giáo dục và Thanh niên, 1973
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)