tim ta: đài khí tượng
canh chừng gió, mưa em
mắt: con sào trên sông
đứng đo mực nước xuống

tim ta: đèn lưu thông
hỏi han em tốc độ
từ khi em mất tăm
đèn không hề xanh nữa

tim ta: dòng suối trong
(chỉ mỗi mình em biết)
đêm đêm em khoả thân
soi mình trong gương biếc

tim ta: thùng rác không
em thồn chi chẳng được
kỷ niệm: xanh dung nhan
việc gì em phải khóc?

bây giờ dòng sông khô
tim vẫn còn ở đó
suối qua đời ơ hờ
ta trở về gỗ, đá


3-93

Nguồn: Du Tử Lê, Sông núi người thơm nỗi nhớ nhà, Annam xuất bản, Hoa Kỳ, 1996