những lúc ngủ tôi thường quen lặp lại
một điều gì in là tôi đã nói
và đôi khi cũng lầm bầm
những khao khát từ lâu tôi hằng giấu kín

dù mơ ước không bao giờ làm nên sự thực
nhưng giúp mình bật dậy ngày mai
để kéo tiếp đời lên dốc đá
chờ một giờ
bỗng, buột ngã, xuôi tay

những lúc ngủ tôi thường quen nghiến răng
như loài nhai lại
tôi nhai nỗi buồn thầm
hoài hoài không nuốt được
thử hỏi làm sao tôi có thể đinh ninh
rằng mình đang hạnh phúc

ta trước mặt mọi người
không là ta lúc khuất

khi tôi ra khỏi nhà
thân đã được lau chùi đánh bóng

em thường khuyên bảo tôi
phải kiên nhẫn đợi chờ trái đời sẽ rụng

khi đêm dài chưa sang
ta không thể nói rằng trời sắp sáng

củi chưa đun
hồ dễ có than hồng

tôi sống như thạch sùng
đêm chép miệng từng hồi kiếm bóng

làm sao có ái ân
lúc một mình vò võ

em đừng tưởng đời em
không cần người sưởi ấm
khi hàm răng chưa một lần cắn vỡ
chính giọt lệ mình lúc chảy ngang môi

hãy cố sống đời ta
đừng vẽ lầm chân dung kẻ khác

tôi tự thuở chào đời
vẫn chưa chắc là người hay thú
sống dai dẳng kiếp mình
vẫn nghĩ bụng: - đời ta đâu phải thế

lúc tôi mất tình yêu
như khi đuôi con thạch sùng bị ai cứa đứt
đêm chép miệng than hoài
tiếc sao đời sớm cụt

em giờ ngủ ở đâu
ôm xác nào cứng lạnh
chắc tay chẳng còn thừa
để xé dành riêng tôi
dăm manh hạnh phúc cũ

mỗi chúng ta như một vùng đất trũng
mà đau thương là mạch nước trôi xuôi...


Nguồn: Du Tử Lê, Tay gõ cửa đời, Nguyễn Đình Vượng xuất bản, 1967