Cọc gỗ từng từng chắn biển Đông, Sông ngầm xích sắt cũng hoài công! Dân như nước đó, thuyền hay lật, Mệnh ở trời kia hiểm khó phòng! Đâu bỗng chốc gây mầm hoạ phúc, Mấy ngàn năm để hận anh hùng! Xưa nay trời đất vô cùng ý: Nước thẳm, cây xa, khói mịt mùng...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.