Lớp lớp cọc trồng trước sóng khơi, Sắt chìm phong toả xích nơi nơi. Lật thuyền mới biết dân là nước, Cậy thế hiểm không bằng mệnh trời, Hoạ phúc có duyên không bỗng chốc, Anh hùng để lại hận nghìn đời. Xưa nay trời đất vô cùng ý, Về ẩn Thương Lang chốn cuối trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.