Đời người rốt cục giống chi vậy? Giống cái nhàn bay dẫm tuyết rơi. Trên tuyết ngẫu nhiên lưu dấu lại, Nhàn bay nào có biết đông tây! Thơ xưa, tường đổ còn đâu nữa, Tháp mới, sư già mất bấy nay. Lận đận ngày xưa em nhớ chứ? Lừa đau, người mệt, dặm đường dài.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.